Wednesday, December 3, 2008

Nào thì đãng trí!



Nhân dịp ngày 07/12/2008 cả nhà viết lại mấy câu chuyện vui về Dương:

“Nhà Đãng Trí Vĩ đại!”
Chen chúc, lạng lách trong dòng chảy giao thông Hà Nội, xe cộ trên đường đủ các loại, nào là xe buýt, ô tô, xe máy, xe đạp và nhiều loại phương tiện khác, mà chỉ riêng ở Việt Nam mới có mà thôi.
Qua một chặng đường dài gần 15km, từ trường Đại học Tổng hợp Hà Nội về đến nhà ở Hoàng Hoa Thám, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh Dương ca cẩm “Bố ơi! Cái xe đạp nhà mình bị làm sao í. Con đạp nặng kinh khủng!”.
Bố Chiển lấy xe ra kiểm tra, “Ôi! Đúng là Nhà Bác học Vĩ đại!”- Anh Dương đã đi về nhà trên 2 vành xe đạp. Bánh trước và bánh sau đều không còn một tý hơi nào cả:)

Mobile đâu rồi nhỉ
Cũng như bao nhiêu người, Dương có hai vật bất li thân là mobile và ví, nhưng cũng giống như chủ nhân của chúng, hai vật này cũng rất hiếu động, luôn luôn chạy chơi lung tung khiến chủ nhân nhiều phen khốn đốn đi tìm. Nhưng nhiều khi chúng bị trách oan, chẳng hạn như một lần…

Đang ngồi trong phòng, bỗng nhiên có tiếng di động kêu. Dương vội lật đật đi tìm. Không có trên giá sách, trên mặt bàn quen thuộc. Đâu được nhỉ? Điện thoại vẫn kêu. Đi vòng quanh phòng, lật gối, lật chăn cũng không thấy. Có rơi dưới ghế không? Không, cũng không thấy, mà điện thoại vẫn kêu có vẻ rất gần. Nó nhất đinh phải ở trong phòng, hẳn đi rồi, nhưng mà đâu nhỉ? Lại vòng quanh phòng một lần nữa, không thể nhầm được, phải ở rất gần đây thôi. Cuối cùng nhân vật đãng trí của chúng ta mới nhận ra:” Oh, đây này”, hóa ra điện thoại dắt ngay sau túi quần mà không biết.

Phỏng vấn
Lần Dương sang Singapore thăm Hồng Lê hồi đầu năm 2005, Hồng Lê cũng có nói với mấy người làm cùng cơ quan ở Singapore, trong đó có sếp trực tiếp và tổng giám đốc (CE). Để thể hiện sự quan tâm của sếp với nhân viên, tổng giám đốc lập tức viết thư cho bạn đang làm giám đốc của một công ti xây dựng ở Sing để giới thiệu Dương.

Khoảng hơn một tuần sau thấy CE hớt hải đi từ tầng 20 lên tầng 24 tìm Hồng Lê. Sếp hỏi có việc gì xảy ra đấy? Bên công ti kia họ nói là Dương không đến ngày hôm qua để phỏng vấn. Tá hỏa gọi điện về, hóa ra là Dương nhà ta mải ngắm hoa lá chim chóc ở Sing, nên quên mất ngày phỏng vấn. May mà hẹn lại được với người ta và cuộc phỏng vấn rất thành công, hú vía… Hơn một năm sau, tổng giám đốc chuyển sang làm bộ trưởng bộ giáo dục của Singapore, lần cuối bắt tay tạm biệt vẫn còn hỏi thăm Dương.

Ngày mai cơ mà
Nhân dịp rảnh rỗi, Dương và Lê lại lên kế hoạch mời bạn bèn đến nhà ăn tối. Kế hoạch lần này là một buổi ăn tối với Lauren và Warrick, 2 bạn sống trên tầng trên cùng khu nhà ở Trinity, còn một buổi tối nữa sẽ mời hai vợ chồng Regg và Louise, người đã có công rất lớn giúp giới thiệu Dương với các côngti xay dựng tại Melbourne. Kế hoạch nhất trí, Dương bảo là đã gửi thư mời vào hai buổi tối, thứ 6 và thứ 7, mọi người đã nhận lời. Phần khách mời thế là xong, bây giờ chỉ có nấu nướng nữa thôi.

Mọi sự chuẩn bị rất suôn sẻ. 7h tối ngày thứ 6 như dự định, thức ăn đã sẵn sàng, bàn ăn cũng đã được bày biện đẹp đẽ khang trang cho 4 người, đủ bộ dao dĩa và ly uống rượu. Đồ ăn đơn giản gồm có bit tết, nem rán và salát. Laurence và Warrick đến mang theo một chai rượu vang, 4 người mở ra uống vui vẻ…Sắp sửa ngồi vào bàn thì điện thoại đổ chuông. Dương nghe điện thoại, quay sang mặt thảng thốt. Đó là Regg và Louise đang đợi ở ngoài cửa.

Trong một phút, chưa hiểu cụ thể tình hình thế nào, nhưng tất cả đều hiểu là bây giờ cần phải bày bàn cho thêm hai người nữa, nhưng vấn đề là nhà Dương Lê chỉ có đúng 4 cái ghế và 4 cái ly uống rượu. Ngay lập tức, Lauren và Warrick chạy lên nhà vác xuống hai cái ghế và hai cái li, Hồng Lê lập tức bày ra thêm 2 bộ dao dĩa, khăn ăn, trong lúc Dương ra đón mọi người vào.

Lúc cấp bách rồi thì mọi việc triển khai cực nhanh. Chỉ hai phút lúc Regg và Louise vào đến cửa thì mọi thứ đã xong xuôi. Regg đang cầm trên tay tờ email ghi rõ lời mời của Dương vào thứ 6, lúc 7h tối. Regg và Louise cũng hơi ngạc nhiên về sự có mặt của Lauren và Warrick, nhưng sau khi giới thiệu, mọi chuyện diễn ra êm xuôi, và 6 người đã có một buổi tối nói chuyện rất vui vẻ. Chỉ có là thức ăn thì vừa đủ, thậm chí hơi ít một chút, nhưng cũng không sao. Tại họ ăn cũng ít, và Hồng Lê thì làm thừa ra 6 miếng bít tết, thay vì 4 miếng như dự tính ban đầu.

Dương và Lê đã giữ cái thư mời của Dương mà Regg đã in ra, và dán lên trên tủ lạnh trong một thời gian dài để nhớ về bài học này. Sau lần này Dương và Lê đã mời Reg và Louise một lần nữa (cùng với vợ chồng Campbell và Gill), một bữa rất thịnh soạn, như thể đáp lại một lần đã chuẩn bị không chu đáo.

No comments: