Wednesday, December 3, 2008

Nào thì đãng trí!



Nhân dịp ngày 07/12/2008 cả nhà viết lại mấy câu chuyện vui về Dương:

“Nhà Đãng Trí Vĩ đại!”
Chen chúc, lạng lách trong dòng chảy giao thông Hà Nội, xe cộ trên đường đủ các loại, nào là xe buýt, ô tô, xe máy, xe đạp và nhiều loại phương tiện khác, mà chỉ riêng ở Việt Nam mới có mà thôi.
Qua một chặng đường dài gần 15km, từ trường Đại học Tổng hợp Hà Nội về đến nhà ở Hoàng Hoa Thám, mồ hôi mồ kê nhễ nhại, anh Dương ca cẩm “Bố ơi! Cái xe đạp nhà mình bị làm sao í. Con đạp nặng kinh khủng!”.
Bố Chiển lấy xe ra kiểm tra, “Ôi! Đúng là Nhà Bác học Vĩ đại!”- Anh Dương đã đi về nhà trên 2 vành xe đạp. Bánh trước và bánh sau đều không còn một tý hơi nào cả:)

Mobile đâu rồi nhỉ
Cũng như bao nhiêu người, Dương có hai vật bất li thân là mobile và ví, nhưng cũng giống như chủ nhân của chúng, hai vật này cũng rất hiếu động, luôn luôn chạy chơi lung tung khiến chủ nhân nhiều phen khốn đốn đi tìm. Nhưng nhiều khi chúng bị trách oan, chẳng hạn như một lần…

Đang ngồi trong phòng, bỗng nhiên có tiếng di động kêu. Dương vội lật đật đi tìm. Không có trên giá sách, trên mặt bàn quen thuộc. Đâu được nhỉ? Điện thoại vẫn kêu. Đi vòng quanh phòng, lật gối, lật chăn cũng không thấy. Có rơi dưới ghế không? Không, cũng không thấy, mà điện thoại vẫn kêu có vẻ rất gần. Nó nhất đinh phải ở trong phòng, hẳn đi rồi, nhưng mà đâu nhỉ? Lại vòng quanh phòng một lần nữa, không thể nhầm được, phải ở rất gần đây thôi. Cuối cùng nhân vật đãng trí của chúng ta mới nhận ra:” Oh, đây này”, hóa ra điện thoại dắt ngay sau túi quần mà không biết.

Phỏng vấn
Lần Dương sang Singapore thăm Hồng Lê hồi đầu năm 2005, Hồng Lê cũng có nói với mấy người làm cùng cơ quan ở Singapore, trong đó có sếp trực tiếp và tổng giám đốc (CE). Để thể hiện sự quan tâm của sếp với nhân viên, tổng giám đốc lập tức viết thư cho bạn đang làm giám đốc của một công ti xây dựng ở Sing để giới thiệu Dương.

Khoảng hơn một tuần sau thấy CE hớt hải đi từ tầng 20 lên tầng 24 tìm Hồng Lê. Sếp hỏi có việc gì xảy ra đấy? Bên công ti kia họ nói là Dương không đến ngày hôm qua để phỏng vấn. Tá hỏa gọi điện về, hóa ra là Dương nhà ta mải ngắm hoa lá chim chóc ở Sing, nên quên mất ngày phỏng vấn. May mà hẹn lại được với người ta và cuộc phỏng vấn rất thành công, hú vía… Hơn một năm sau, tổng giám đốc chuyển sang làm bộ trưởng bộ giáo dục của Singapore, lần cuối bắt tay tạm biệt vẫn còn hỏi thăm Dương.

Ngày mai cơ mà
Nhân dịp rảnh rỗi, Dương và Lê lại lên kế hoạch mời bạn bèn đến nhà ăn tối. Kế hoạch lần này là một buổi ăn tối với Lauren và Warrick, 2 bạn sống trên tầng trên cùng khu nhà ở Trinity, còn một buổi tối nữa sẽ mời hai vợ chồng Regg và Louise, người đã có công rất lớn giúp giới thiệu Dương với các côngti xay dựng tại Melbourne. Kế hoạch nhất trí, Dương bảo là đã gửi thư mời vào hai buổi tối, thứ 6 và thứ 7, mọi người đã nhận lời. Phần khách mời thế là xong, bây giờ chỉ có nấu nướng nữa thôi.

Mọi sự chuẩn bị rất suôn sẻ. 7h tối ngày thứ 6 như dự định, thức ăn đã sẵn sàng, bàn ăn cũng đã được bày biện đẹp đẽ khang trang cho 4 người, đủ bộ dao dĩa và ly uống rượu. Đồ ăn đơn giản gồm có bit tết, nem rán và salát. Laurence và Warrick đến mang theo một chai rượu vang, 4 người mở ra uống vui vẻ…Sắp sửa ngồi vào bàn thì điện thoại đổ chuông. Dương nghe điện thoại, quay sang mặt thảng thốt. Đó là Regg và Louise đang đợi ở ngoài cửa.

Trong một phút, chưa hiểu cụ thể tình hình thế nào, nhưng tất cả đều hiểu là bây giờ cần phải bày bàn cho thêm hai người nữa, nhưng vấn đề là nhà Dương Lê chỉ có đúng 4 cái ghế và 4 cái ly uống rượu. Ngay lập tức, Lauren và Warrick chạy lên nhà vác xuống hai cái ghế và hai cái li, Hồng Lê lập tức bày ra thêm 2 bộ dao dĩa, khăn ăn, trong lúc Dương ra đón mọi người vào.

Lúc cấp bách rồi thì mọi việc triển khai cực nhanh. Chỉ hai phút lúc Regg và Louise vào đến cửa thì mọi thứ đã xong xuôi. Regg đang cầm trên tay tờ email ghi rõ lời mời của Dương vào thứ 6, lúc 7h tối. Regg và Louise cũng hơi ngạc nhiên về sự có mặt của Lauren và Warrick, nhưng sau khi giới thiệu, mọi chuyện diễn ra êm xuôi, và 6 người đã có một buổi tối nói chuyện rất vui vẻ. Chỉ có là thức ăn thì vừa đủ, thậm chí hơi ít một chút, nhưng cũng không sao. Tại họ ăn cũng ít, và Hồng Lê thì làm thừa ra 6 miếng bít tết, thay vì 4 miếng như dự tính ban đầu.

Dương và Lê đã giữ cái thư mời của Dương mà Regg đã in ra, và dán lên trên tủ lạnh trong một thời gian dài để nhớ về bài học này. Sau lần này Dương và Lê đã mời Reg và Louise một lần nữa (cùng với vợ chồng Campbell và Gill), một bữa rất thịnh soạn, như thể đáp lại một lần đã chuẩn bị không chu đáo.

Những ô màu tuổi thơ

Như hầu hết các gia đình Hà Nội vào thời bao cấp, gia đình tôi ở tại một khu tập thể nhà cấp 4, mái ngói, xà gồ bằng gỗ, thi thoảng những mảng trần nhà bong ra và rơi xuống, để lộ những sợi rơm được trộn bên trong. Phần không gian giữa mái nhà và trần nhà là nơi trú ẩn lí tưởng cho lũ chuột, và thi thoảng là vài anh ăn trộm. Nhà rộng có 14 mét vuông, khu vệ sinh chung cho cả khu tập thể nằm đằng sau nhà. Nhưng trong kí ức của tôi, đó là khoảng thời gian rất đẹp. Nhắm mắt nhìn lại, tôi có thể nhìn thấy vườn chuối sau nhà, nằm sát cạnh một cái ao làng rất lớn (đằng sau nhà tôi là làng Vĩnh Phúc, một trong thập tam trại ngày xưa kéo dài từ Ngọc Hà lên đến tận Bưởi). Đến mùa hè, xung quanh bờ ao có đủ các loại hoa, nào là hoa dong màu vàng pha sắc đỏ, có khi còn đẹp hơn cả hoa layơn. Rồi hoa bèo tím, hoa dâm bụt, hoa bìm bìm tím giống như hoa rau muốn. Rồi phía trước cửa sổ là dàn cây, lúc thì su su, lúc thi mướp, lúc thì hoa thiên lí của nhà hàng xóm. Có nhiều hôm đợi mẹ đi làm về, tôi ngồi vắt vẻo bên cửa sổ, chân thò ra ngoài, ngửa mặt lên nhìn bầu trời xanh qua kẽ lá, ước mơ có ngày được bay nhảy. Có hôm không chịu được cảnh nhốt trong nhà, tôi leo mái nhà, thận trọng bò men theo xà gồ đầy dây điện, trèo ra ngoài đi chơi. Về sau mẹ cho cái dây đeo chìa khóa vào cổ, từ ấy không bị nhốt nữa, thế là tha hồ đi chơi. Một trò rất phổ biến hồi ấy là đi dính chuồn chuồn. Keo dính được tạo ra bằng cách ngâm kếp (cao su) vào xăng, sau đấy quết keo lên đầu một cái que tre dài, dính vào cánh chuồn chuồn đang đậu trên cây hoặc hàng rào (nào là chuồn chuồn ngô, rồi ớt, rồi tương, rồi chuồn chuồn hoa, thôi thì đủ cả). Tôi còn đi câu cá về nuôi gà, rồi câu cua, câu ếch, câu lươn mang về cho mẹ nấu. Hồi đấy Hà Nội nhiều người nuôi gà, nhưng tôi cho rằng gà nhà tôi là béo nhất, vì toàn được ăn nào là cá, nào là châu chấu, rồi giun gián đủ cả. Trứng gà đẻ ra, mẹ dạy tôi cho vào mật ong rồi đánh tơi lên bằng một dụng cụ tự tạo (một cái đũa, ở phía đầu có gắn hai miếng gỗ xếp vuông góc với nhau), ăn ngon như kem. Sẽ là một thiếu sót lớn nếu không kể đến bóng đá, niềm say mê lớn của tôi. Mùa hè, có hôm tôi đá đến 3-4 trận, sáng sớm đá bóng ngoài đường phố, trưa đá bóng ở trường, chiều đá bóng ở sân Quần Ngựa.

Tôi luôn nghĩ, mình là người may mắn. Sinh ra và lớn lên trong một gia đình, cả bố và mẹ đều xem trọng tình cảm. Từ nhỏ cho tới lớn, bố mẹ luôn là chỗ dựa tinh thần vững chắc, luôn là bến đỗ bình yên mỗi khi tôi gặp phải sóng gió, hoặc là do hoàn cảnh khách quan, hoặc là do chính mình tạo nên. Qua bố mẹ, tôi đã học được rất nhiều điều, mà qua năm tháng, tôi lại càng thấy thấm thía. Bố mẹ là người bạn gần gũi của tôi, là người thầy mà tôi quí trọng, là một phần rất quan trọng trong cuộc đời của tôi.Bây giờ nghĩ lại, tôi thấy điều mà tôi tiếc nhất là không có bố ở bên cạnh trong những năm tháng ấy, khi tôi đang ở tuổi mà tính cách đang dần dần định hình. Có lẽ đó cũng là một phần lí do giải thích tính thiếu quyết đoán, hơi thiên về cảm tính của tôi sau này. Khi ấy, trong nước kinh tế rất khó khăn, nhiều người ở Hà Nội đi Đông Âu theo dạng xuất khẩu lao động để hỗ trợ gia đình. Trong kí ức mờ nhạt của những ngày thơ dại, đó là một buổi trưa khi bố đón tôi về từ trường mẫu giáo mầm non B ở đường Chu Văn An, đối diện bệnh viện St Paul. Đường qua khu lăng Bác vắng lặng kinh khủng, bố để tôi trên thanh ngang của chiếc xe đạp đua. Chẳng hiểu sao tôi vẫn nhớ về một cái tháp chuông, tường màu vàng, ở gần lăng Bác. Rồi vẫn trong cái vùng kí ức xa xôi ấy, bố nói với tôi là bố sẽ đi xa một thời gian. Thế rồi bố đi, đi lâu lắm, nhà chỉ có hai mẹ con. Bố là người rất yêu thương vợ con. Lần bố về phép, quà của tôi là cả một vali kẹo Nga, tôi không bao giờ quên. Bố rất hay mua qua nhiều như thế, như hồi đi Vinh, bố mang cả bao tải cam Vinh ra, rồi bao tải vú sữa, xoài. Trong kí ức của tôi, bao giờ cũng là đơn vị bao tải, mang về, bố chất đầy vào cái chậu tắm của tôi, để dưới gầm giường. Sau khi quay lại Bungari một thời gian, đến gần lúc bố hết hạn về nước, tình hình Đông Âu biến chuyển kinh khủng. Hệ thống xã hội chủ nghĩa tại Đông Âu sụp đổ, Bungari nói riêng và Đông Âu rất rối ren, bố trở về, cả nhà vui mừng biết bao nhiêu. Tiếp sau đó là những năm tháng không dễ dàng, nhưng trong mắt tôi, bố luôn cố gắng hết sức, và không lùi buớc trước khó khăn.

Trong những năm bố ở xa,mẹ ở nhà cho tôi đi học thử đủ các thứ, nào là cờ vua, rồi bơi, rồi vẽ, và cuối cùng dừng lại ở môn nhạc, chuyên về guitar cổ điển. Có thể nói âm nhạc đã làm cho đời sống của tôi trở nên phong phú hơn rất nhiều, và điều này hoàn toàn là do mẹ định hướng. Đầu tiên tôi học ở cung Văn hóa, sau đấy chuyển sang trường nhạc Hà Nội ở số 7 Hai Bà Trưng. Một điều tôi không bao giờ quên, là mẹ rất hay mua sách cho tôi, và tạo cho tôi thói quen thích đọc sách. Nhà tôi tuy chật, những vẫn có một giá sách bằng thép đóng trên tường. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn giữ được thói quen thích đọc sách, và tôi thực sự nghĩ rằng thói quen ấy, cũng giống như âm nhạc, đã làm cho tâm hồn tôi không bị cằn cỗi theo tháng năm. Mẹ còn viết thơ cho tôi hồi tôi còn nhỏ, giữ lại cho đến tận bây giờ. Chất thơ của mẹ có lẽ ngấm vào tôi từ những năm tháng ấy.

Cô Mây và chị Hằng Nga

Nằm ngửa mặt xem Trăng
Mẹ gọi con thủ thỉ:
Kìa nhìn xem con,
Cô Mây bay qua Trăng,
Mặc áo trắng, đi giầy trắng, đội mũ trắng.
Con thỏ thẻ hỏi mẹ:
Cô Mây bay đi đâu?
Mẹ cô, bố cô đâu?
Mẹ ơi, Trăng đẹp!
Mẹ nói: Cung Trăng có Chị Hằng
Chuyện cổ kể Chị Hằng trông Trăng
Con hỏi: có nhiều trẻ con không hở mẹ?
Trẻ con nào?-Mẹ lại hỏi con
Trên Trăng ấy!
À, con ạ,
Khi nào có nhiều tàu vũ trụ
Trẻ em sẽ lên chơi trên kia
Thăm Cô Mây, chị Hằng xa tít.
Mở mắt to, con nhìn tay mẹ chỉ.
Mẹ chưa nhìn thấy hết
Những gì trong mắt con
Nhưng mẹ hiểu rõ rằng
Trong con nhiều mơ ước./.

Con là Bé Dương

Chào bạn Thái Xuân Dương
Ứ phải
Thế con là gì?
Bé Dương
Mẹ chào “con” vậy nhé
Ứ phải
Thế con là gì?
Bé Dương
Gọi “bạn” cũng là hay con ạ
“Bạn” ứ hay
Thế như thế nào là hay?
Bé Dương
Con là Bé Dương
Bé Dương hư hay Bé Dương nhè?
Ứ phải Bé Dương nhè
Bé Dương ngoan!

Mẹ kể nữa đi mẹ!

Ngày xửa ngày xưa
Có một em bé
Tên là Thái Dương
Mẹ đi làm về
Bé đòi xem túi
Chẳng có gì cả?
Bé ngồi đạp chân
Con đói bụng
Mẹ ơi, con đói bụng
Mặt nhăn nhó khóc òa
Con bảo hư hay ngoan?
Hư mẹ ạ
Mẹ kể nữa đi!
Chuyện gì?
Chuyện bé hư
Mẹ kể con nghe nhé:
Ngày xửa ngày xưa
Có một em bé
Tên là...
Câu chuyện nhắc lại
Kể về thói hư
Của con bé dại
Mà con nghe mẹ
Kể chuyện say sưa
Và có nhận xét
Phê phán vô tư
Mỗi ngày mỗi chuyện
Mẹ kể con nghe
Và con tự thấy
Lỗi lầm của con./.

Sau khi từ Bugari trở về, bố về quê đón bà nội ra ở cùng với cả nhà, vì điều kiện ở Hà Nội tốt hơn. Tôi vẫn còn nhớ, hai mẹ con đang ăn cơm thì bố với bà về nhà, bà chống gậy. Bà nội chưa bao giờ được học hành tử tế, ngoài lớp bình dân học vụ. Thế nhưng bà thuộc rất nhiều thơ, và phong cách sống của bà, theo cách nói của bố mẹ tôi, là rất Hà Nội, rất tinh tế. Tôi rất thân với bà nội, càng về sau càng thấy thân hơn. Bà thích ăn bánh bao nóng, thỉnh thoảng tôi lại đi mua về cho bà ăn, bà thích lắm. Mắt bà bị đục thủy tinh thể, không nhìn được, nhưng bà sống rất lạc quan, hay ngồi hát những bài hát ngày xưa. Có lần, tôi còn cõng bà đi họp hội phụ lão, đi trên đường ai cũng nhìn. Bây giờ bà đã đi xa, nhưng cũng không hẳn thế, bà vẫn luôn ở đâu đó, xung quanh cả nhà, tôi luôn nghĩ vậy. Bây giờ nhìn lại, tôi thực sự cảm thấy rất tự hào và hạnh phúc, vì bố mẹ và tôi đã làm cho bà nội sống rất vui vẻ trong những năm tháng ấy.
Ba mươi năm đã trôi qua, cuộc đời có những đoạn đường gập ghềnh trắc trở, có những lúc trải rộng thênh thang. Nhưng lúc nào tôi cũng cảm thấy bố mẹ luôn ở bên tôi, luôn là những người bạn mà tôi tin tưởng nhất. Tôi nhủ thầm sau này, tôi cũng sẽ cố gắng trở thành người bạn như thế với các con tôi, và một ngày nào đó, tôi sẽ nói với nói với chúng rằng, bố đã học được điều này từ ông bà của các con.

Tuesday, December 2, 2008

Melbourne Business School


Bây giờ là 11.40 am, ngày 1/12/2008

Không thể tưởng tượng được là cách đây 10 phút mình vừa mới hoàn thành bài thi môn chiến lược kinh doanh (Business Strategy). Lần thi này cũng như mọi lần thi khác, cũng nghỉ một ngày đi làm để ở nhà học, rồi thì học nhóm, rồi thì chuẩn bị. Sáng nay cũng vẫn 9 giờ yên vị trong phòng thi, laptop sẵn sàng. Sau 15 phút đọc đề bài, cả phòng hơn 30 cái laptop rào rào tiếng bàn phím gõ như thi tốc kí. Ai may mắn chuẩn bị trước từ nhà rồi thì cứ thế mà copy rồi paste, ai chưa chuẩn bị thì cắm đầu cắm cổ đánh máy tính cho thật nhanh. Mình may mắn đã chuẩn bị được một ít, toàn ý chính, bây giờ phải hoàn chỉnh cho khớp với nội dung câu hỏi nên cũng không bị bất ngờ lắm. Thi 2 tiếng, bài thi sau đó được lưu giữ vào memory stick và nộp cho giám thị. Hết giờ thì mình chỉ tranh thủ hỏi thăm xem Louise và Mira làm bài thế nào, thấy mọi người có vẻ hài lòng. Wahu và Cameron chắc đã vội quay về văn phòng làm việc tiếp vào buổi chiều nên không gặp. Như thường lệ, mình cũng không ở lại bàn tán gì nhiều mà đi thẳng về nhà. Đúng là chẳng có gì khác biệt so với những lần thi khác, chỉ duy nhất có một điều, khiến mình dừng bút lúc cuối giờ thi nước rút nhất để nhìn quanh phòng một lần nữa: đây là bài thi cuối cùng trong vòng 2 năm vừa qua, và rất có thể là bài thi cuối cùng trong vòng hai năm tới. Vậy là xong, hoàn thành một kế hoạch mà hai năm trước đây cảm tưởng như dài vô tận. Thế nhưng nó cũng đã cho mình rất nhiều kinh nghiệm mới, hiểu biết mới, và cả những người bạn mới, để bây giờ vào thời điểm kết thúc mình không cảm thấy vui mừng lắm khi không còn phải học nữa. Mình đã bắt đầu thấy nhớ những năm tháng này, thấy cần phải ghi lại cái gì đó ngay bây giờ, hoặc là sẽ không bao giờ có thể ghi lại nữa.

Nếu hỏi rằng cái gì làm cho mình nhớ nhất ở MBS, thì đó phải là những giờ giảng thật sự sinh động và cuốn hút của các giáo sư ở đây. Hầu hết mọi người thường đã có kinh nghiệm làm tư vấn ở các công ti lớn, sau đó chuyển sang nghiên cứu và giảng dạy, những vẫn song song làm tư vấn. Vì vậy mà giờ giảng của các thầy thực sự có sức cuốn hút, vì việc sử dụng những kiến thức thực tế để bổ trợ cho lý thuyết. Điểm thú vị khác nữa là các thầy thường hay sử dụng các ví dụ (case studies) rất hay, thường là của Havard Business School, sưu tầm tranh ảnh, video để bổ trợ cho bài giảng. Những ví dụ thường là rất sát với thực tế được viết thành câu chuyện, và mình có thể tìm hiểu thêm về các nhân vật trong ví dụ trên Internet. Ngoài ra, các thầy cũng hay mời những nhà quản lí có kinh nghiệm ở các công ti lớn đến để chia sẻ kinh nghiệm thực tiễn với sinh viên. Lần đáng nhớ nhất là trong môn học quản lí dự án, cả lớp được xem video về dự án xây Federation Square, trong đó phần lớn là xem ban quản lí dự án xử lí những khó khăn nảy sinh như thế nào. Đây là phim tư liệu đã được phát sóng trên truyền hình, trong đó có một nhân vật mình thích nhất là vị phó ban quản lí dự án chuyên về phần marketing, communication, bây giờ là phó giám đốc quản lí Federation Square. Đoạn video khoảng 40 phút, sau đó sẽ là phần phân tích. Khi đoạn video vừa hết thì có tiếng gõ cửa. Trong sự ngạc nhiên, và sau đó là ào lên tiếng vỗ tay của cả lớp, vị phó ban quản lí bước vào bằng xương bằng thịt, chào mọi người và sẵn sàng trả lời tất cả các câu hỏi liên quan. Vô vàn những tình huống bất ngờ như vậy làm cho bài giảng luôn luôn sinh động.

Tất nhiên để có thời gian tranh luận nhiều về thực tế, các thầy cũng yêu cầu sinh viên phải đọc trước lý thuyết ở nhà và chuẩn bị bài, lớp học chỉ là nơi trao đổi, bình luận và giải đáp các câu hỏi. Nói chính xác hơn, các thầy không hoàn toàn giảng bài, mà thường là tạo điều kiện để sinh viên phát biểu, sau đó các thầy sẽ phân tích dựa trên các phát biểu đó. Câu châm ngôn được các thầy ưa thích nhất và thường được đưa ra sử dụng cho sinh viên là:” Tell me and I forget, teach me and I remember, involve me and I learn”, có nghĩa là:” Nói với tôi và tôi sẽ quên, dạy cho tôi và tôi sẽ nhớ, làm tôi động não và tôi sẽ học”. Chính vì vậy mà sự tham gia phát biểu của sinh viên trong lớp là rất quan trọng, thường được tính phần trăm trong điểm tổng kết của cả bộ môn. Vậy nên trong lớp sinh viên thường giơ tay nói, phát biểu rất thẳng thắn. Một lí do khá tế nhị mang tính cá nhân nữa là vì phát biểu ý kiến là một cách rất hiệu quả để mình chống buồn ngủ. Buổi học nào cũng thế, bắt đầu được khoảng 30 phút mà chỉ có người khác nói mình nghe là thế nào cơn buồn ngủ cũng ập tới, có lẽ là do sự mệt mỏi của một ngày làm việc. Ngay lúc đấy mà mình phát biểu ý kiến thì lập tức tỉnh như sáo, nên nhiều khi không nhiều thì ít cũng phải phát biểu ngay. Nó cũng giúp mình có thêm tự tin khi phát biểu trước đám đông.

Một cái nữa chắc mình sẽ rất nhớ, và cũng là một phần rất quan trọng trong những kiến thức mình thu nhân được ở trường MBS là việc học nhóm (syndicate). Đối với hầu hết các môn học, điểm tổng kết thường bao gồm phần assignment (bài tập), phần tham gia trên lớp như đã nói ở trên, điểm kiểm tra giữa học kì, và điểm thi cuối học kì. Assignment luôn có phần trăm điểm cao nhất, và thường là group work (học nhóm). 2 môn đầu tiên vì sinh viên chưa biết nhau lắm nên các thầy thường tự phân nhóm, nhưng từ sau đó sinh viên phải tự chọn nhóm cho mình. Ngay sau hai môn học đầu tiên và qua kiểm chứng với những bạn học khác, mình nghiệm ra là môn học có thành công hay không, phụ thuộc rất nhiều vào việc mình có tìm được một nhóm tốt hay không. Điều này phụ thuộc vào 3 yếu tố chính: Một là uy tín của minh ở trong trường, hai là khả năng nhìn người, và ba là khả năng lập nhóm. Uy tín thường được tạo dựng bằng những phát biểu ở trong giờ học và trong những nhóm học đầu tiên do thầy cô phân bổ. Danh tiếng lan truyền rất nhanh, tiếng xấu trong nhóm còn loang ra nhanh hơn, và không ai muốn kết nạp những người có tiếng xấu vào nhóm mình. Ngoài uy tín mình phải tự tạo lập từ rất sớm, việc phát huy khả năng nhìn nhận người giỏi người kém, người nào có những kĩ năng mà nhóm mình đang cần và có khả năng hòa nhập vào nhóm, làm việc với mọi người, cũng hết sức quan trọng. Nói chung bao giờ mình cũng cố gắng có một sự cân bằng trong nhóm, về cả kinh nghiệm thực tế lẫn kĩ năng, về giới tính và chủng tộc. Có lẽ đặc trưng nhất cho sự đa dạng này là nhóm của môn Management Accounting, hay môn Business Strategy. Môn Accounting, mình có Sally, Melina, Christopher, Jason. Ở nhóm Business Strategy có Wahu, Louise, Cameron. Nhưng dù gì thì gì, mình bao giờ cũng chọn những người có vẻ nhiệt tình và có khả năng hòa đồng với mọi người để vào nhóm, bởi đấy là điều kiện tiên quyết để mọi người có thể làm việc và giúp đỡ lẫn nhau một cách hiệu quả nhất. Sau khi đã thiết lập được uy tín của mình và nhìn nhận được những người mình muốn vào nhóm, mình thường phải gặp mọi người ngay khi sớm nhất có thể. Nếu họ đã lập nhóm với nhau rôi thì mình cũng thường đến và đề nghị xin vào nhóm. Nói chung là cũng phải marketing về mình một chút. Cái gì cũng phải cần một chút may mắn nữa, nên có thể nói nói tất cả 13 nhóm trong 13 môn học vừa rồi của mình đều là những người bạn tốt, một tập thể rất đoàn kết, và học hỏi được rất nhiều của nhau. Tất nhiên cũng có những trục trặc khi mới bắt đầu, nhưng sau khi hiểu nhau thì đều làm việc tốt, đạt được những kết quả nhất định. Bởi những người bạn học của mình đều có kinh nghiệm lâu năm trong các lĩnh vực khac nhau, tất nhiên cũng khá tham vọng, có thế mạnh và đến từ những nền văn hóa khác nha, nên trong những lúc thảo luận nhóm như vậy mình cũng học được rất nhiều từ kinh nghiêm và phong cách làm việc của mọi người.

Cuối cùng, điều làm mình hài lòng với khóa học chính là cơ sở vất chất và dịch vụ trong trường. Mính sẽ nhớ những phòng học với tường trắng thảm đỏ ấm cúng, trang trọng và đầy đủ thiết bị. Nhớ thư viện với những người thủ thư niềm nở chu đáo, nhớ phòng dịch vụ sinh viên rất thân thiện, nhớ những phòng học nhóm tiện nghi, nhớ khoảng sân đầy cây xanh trước và sau trường, nhớ những thời gian ở Mt Elisa trong khóa học cho Executive management, một khu nhà cổ và đẹp nhất mình đã từng ở trong đời…

Chỉ có một điều mình tiếc nhất là không có đủ thời gian để tham gia các hoạt động ở trong trường, những “end of term parties, career services, seminars…” Đó cũng là điều thường thấy ở những sinh viên part time như mình. Với một thời khóa biểu kín đặc ban ngày vì đi làm full time, tuần 2 buổi tối học ở trường, cả 2 ngày cuối tuần phải chuẩn bị bài, thảo luận nhóm và assignment thì không ai có thời gian và suy nghĩ cho networking nữa. Nhà trường cũng đang cố gắng lên kế hoạch cho những hoạt động để sinh viên part time có thể tham gia được nhiều hơn.

Đã đến lúc nói lời tạm biệt với MBS để bắt đầu một giai đoạn mới trong cuộc đời, với biết bao thay đổi, nhưng mình biết là mình đã có một hành trang vững vàng trước những thử thách của công việc cũng như cuộc sống. Hy vọng sẽ có một ngày quay lại nhé MBS, việc học của mình mới chỉ bắt đầu thôi mà…