Saturday, January 5, 2008

New Zealand du kí (Phần 1)

Có thể nói, ngày đầu tiên cua chuyến đi New Zealand tương đối sóng gió. Đầu tiên là việc quên tập tài liệu chuẩn bị cho chuyến đi tại sân bay Melbourne, tập tài liệu có chứa tất cả thông tin về chuyến đi, nơi ở, các tour du lịch, lịch bay và bản đồ New Zealand. Thế nên hậu quả là tại sân bay quốc tế Christchurch, Dương phải thức đến 3h sáng để vào Internet và ghi lại toàn bộ lịch trình của chuyến đi. Buổi đêm tại sân bay Christchurch cũng là một kỉ niệm đáng nhớ. Với sự chuẩn bị kĩ càng, bao gồm mì tôm các loại, ấm đun nước điện, bát đĩa, thìa đũa, hai đứa đã có một bữa tối nóng sốt (chắc là mấy anh bạn nước ngoài ngồi cạnh thèm rỏ rãi, vừa gặm bánh mì vừa chửi thầm trong miệng). Có một điều thú vị của các sân bay New Zealand, đó là các du khách nước ngoài (du lịch ba lô) rất khoái ngủ lại tại sân bay (chờ chuyến bay tiếp theo hoặc đợi đến sáng để tiếp tục du lịch). Sân bay thường là ấm áp hơn hẳn bên ngoài, các cô các chú cảnh sát rất thân thiện, không có ăn trộm, thậm chí đến 2h sáng, sân bay còn tắt một số đèn cho mọi người ngủ ngon hơn (và bật lại đèn vào khoảng 6h sáng). Dương Lê cũng đánh liều làm một giấc (Lê ngủ được khoảng 4 tiếng đồng hồ, Dương thì chỉ khoảng 2 tiếng), sáng dậy ra lấy xe ôtô (đã được đỗ ở sân bay) để bắt đầu cuộc hành trình. Xe cộ cũng có một vài trục trặc, côngti cho thuê xe không hiểu sao lại không đỗ chiếc xe mà mình đã đặt trước tại địa điểm qui định, cuối cùng chúng tôi quyết định lấy đại một chiếc đã đỗ ở đó (của côngti nói trên), với bình xăng chỉ còn một nửa. Đó thực ra là xe vừa được khách trả lại vào đêm hôm trước.

Ấn tượng đầu tiên về New Zealand là màu xanh đến mướt mắt của cỏ, cây cối và sự đông đúc của cừu. Trên những thảo nguyên bao la, kéo dài đến tận chân những dãy núi trùng điệp, từng đàn cừu lớn tha thẩn gặm cỏ, mang lại một cảm giác thanh bình đến kì lạ. Tuy vậy, có một đoạn đường tương đối dài với cảnh vật khá đối nghịch. Những sườn núi bị xói mòn, trơ ra đến tận những lõi đá khô khốc, trải dài trên một diện tích rộng, với độ dốc khá lớn, làm ta liên tưởng đến những thành phố đổ nát sau một trận động đất kinh hoàng, sự sống gần như bị hủy diệt hoàn toàn.

Càng đi gần đến vùng núi băng (Glacier, đích tiếp theo của chuyến đi), cây cỏ càng xanh và dày đặc hẳn lên. Trước khi đi vào hẳn vùng núi băng, chúng tôi dừng lại đổ xăng tại cửa ngõ của Joseph Glacier, và được người bán hàng thông báo rằng chỉ 2 den 3 km nữa là có thể nhìn thấy đỉnh núi băng. Quả thật, đi được 5 phút, những đỉnh núi băng trắng xóa bắt đầu hiện ra, ngày càng rõ nét. Băng khiến cho những đỉnh núi trở nên hấp dẫn và đẹp hơn hẳn, tựa như một cô gái đẹp với một trang sức sang trọng. Có một đỉnh núi thật đặc biệt, băng kéo dài xuống đến tận chân núi, tựa như một dòng thác lớn đổ từ trên đỉnh núi (lúc đầu chúng tôi bị nhầm như thế). Đi thêm 30 phút, cuối cùng chúng tôi cũng đến được đích của ngày đầu tiên, Fox Glacier. Trời bắt đầu đổ mưa, cảnh vật trở nên xám xịt và ảm đạm.

Mệt, rất mệt, mệt kinh khủng. Đúng là sau khi ngủ có vài tiếng đồng hồ và đi một quãng đường dài 500km, hai đứa mệt lử đử. Sau một bữa tối nhanh chóng, gồm cơm và trứng sốt cà chua (chuẩn bị trong vòng 20 phút), hai đứa lăn ra ngủ như chết cho đến sáng hôm sau. Chúng tôi bị đánh thức bởi những hồi còi báo động chói tai, CHÁY, CHÁY RỒI, TẤT CẢ MỌI NGƯỜI RA KHỎI KHU NHÀ NGAY LẬP TỨC. Có lẽ đây là lần mặc quần áo nhanh kỉ lục nhất của riêng tôi. Chúng tôi bật dậy, mặc quần áo vội vàng trong 1 phút và chạy khỏi khu nhà. Khi ra khỏi khu nhà, chúng tôi được biết một chị Hàn Quốc đã nướng bánh mì bị cháy, làm cho thiết bị báo cháy bị kích hoạt (sau này nói chuyện, tôi được biết chị Hàn Quốc này đã sang New Zealand được 6 năm, và làm nghề y tá, và luôn mong có ngày trở về cố hương). Sau đó, mọi người lại lục tục đi vào phòng, ngủ tiếp J. Chúng tôi giải quyết bữa sáng nhanh gọn (cơm&trứng rán). Trong lúc Hồng Lê chuẩn bị bữa sáng, Dương phụ trách cuốn sushi để ăn trưa (chúng tôi chuẩn bị rất đầy đủ, gạo Nhật, dấm Nhật, rong biển để cuốn sushi, xì dầu Nhật và mành tre dùng để cuốn sushi). Do dậy sớm vào buổi sáng, trước khi leo núi băng, chúng tôi còn có thời gian chạy đi thăm hồ Matheson, cũng là một điểm du lịch tại khu vực này. Thực sự đó là một nơi rất đẹp: dòng suối róc rách chảy qua cánh đồng cỏ rộng lớn, xuyên qua khu rừng và đổ vào hồ Matheson. Phía xa xa, những ngọn núi băng phủ trắng đỉnh hiện lên sừng sững, nổi bật trên nền trời xanh trong, in bóng xuống mặt hồ phẳng như một tấm gương lớn. Mặt trời vẫn chưa lên cao, sương vẫn chưa tan hết, bay là là trên mặt hồ như một làn khói mỏng màu trắng đục. Nếu có dịp trở lại, nhất định chúng tôi sẽ giành nhiều thời gian hơn để có những bức ảnh đẹp hơn của hồ Matheson.

Sau khi ngắm hồ xong, chúng tôi vắt chân lên cổ để chạy về cho kịp chuyến đi leo núi băng đã đặt từ Melbourne. Trước khi lên xe, mọi người đều phải đi tất và giầy do côngti tổ chức leo núi cung cấp. Giầy được thiết kế đặc biệt để có thể buộc một thiết bị giống như móng thép để có thể đi trên mặt băng mà không bị trượt. Cả đoàn lên xe và bắt đầu khởi hành. Thành phần đoàn rất phong phú, bao gồm người đến từ Pháp, Đức, Anh, Hà lan, Isareal, Úc và Vietnam. Con đường dẫn đến núi băng chạy song song với một dòng sông chảy rất mạnh. Sau nay chúng tôi được biết, dòng sông này chính là nước tan ra từ núi băng chảy xuống mà thành. Quang cảnh tại chân núi băng rất ngoạn mục: những vách đá dựng đứng như những bức tường thành, cao có đến hàng trăm mét. Theo người hướng dẫn du lịch, Glacier vẫn đang tiếp tục phát triển, tuyết rơi trên đỉnh núi thành nhiều lớp, được nén lại thành băng và đẩy lớp băng đang tồn tại xuống phía dưới chân núi. Tốc độ di chuyển của những khối băng xuống phía chân núi vào khoảng 5km/năm. Tất nhiên là lớp băng dưới chân núi cũng tan ra, nhưng với tốc độ thấp hơn tốc độ hình thành những lớp băng mới. Chúng tôi theo chân người hướng dẫn trèo ngang qua sườn núi để leo lên trên bề mặt của Glacier. Đường đi khá hiểm trở, phải mất đến khoảng 40 phút cả đoàn mới chạm được đến mặt băng. Trên đường đi, Dương đã kịp lấy đầy một bình nước suối để uống (người dẫn đường cho biết nguồn nước này tinh khiết và có thể uống được). Nước mát lạnh, và rất trong lành. Cuối cùng thì cũng đã đến nơi cần phải đến, mặt băng của Glacier. Đây là một trong hai nơi duy nhất trên thế giới, khi mà băng hà tồn tại ngay bên cạnh rừng nhiệt đới (nơi còn lại là trong một khu rừng quốc gia của Argentina, gần biên giới với Chilê). Thật thú vị khi đang đi xuyên qua rừng nhiệt đới, nhìn xuyên qua kẽ lá lại thấy những đỉnh núi băng tuyết, một sự kết hợp rất đặc biệt của thiên nhiên. Giờ đây, trải dài trước mắt chúng tôi là một màu trắng đến lóa mắt của khối băng khổng lồ, dày 150m, chạy từ chân núi cho đến tận đỉnh núi. Có những lớp băng lâu năm, màu trắng chuyển dần thành một màu xanh ngọc rất đẹp (băng lâu năm đóng vai trò như một kính lọc sắc, chỉ để cho màu xanh đi qua). Tôi thử bốc một nắm băng vụn lên ăn, nó giống hệt như lớp đá đóng trong tủ lạnh.Phía xa xa, chúng tôi có thể nhìn thấy một vài người đang leo lên những vách băng thẳng đứng, kiểu như leo núi (với những dụng cụ chuyên dụng). Trèo lên mặt băng được một lúc, chúng tôi nghe thấy những tiếng động ì ầm từ xa vọng lại, nghe như tiếng mìn phá đá. Theo người dẫn đường, đó là băng lở ở phía bên kia sườn núi. Nhìn chung, chúng tôi rất hài lòng với chuyến leo núi băng này, một kinh nghiệm hoàn toàn mới lạ, chưa từng được trải nghiệm trước đây. Chúng tôi trở về nơi xuất phát vào 1.30 chiều. Sau khi ăn trưa (sushi được chuẩn bị từ sáng), chúng tôi lại bắt đầu lái xe về đích tiếp theo của chuyến đi: Queenstown, khoang 430km về phía nam cua Fox Glacier.


No comments: