Friday, January 25, 2008

Abalone - Bào ngư

Bào ngư, tiếng Anh gọi là abalone, được xếp vào loại đồ ăn quí hiếm tại các nước châu Á, đặc biệt là Trung Quốc. Lần đầu tiên chúng tôi được nhìn thấy bào ngư là lần xuống đảo Flinders của Tasmania cuối năm 2002. Đó cũng là lần thăm Australia đầu tiên của chị Thùy Phương. Xuống đảo Flinders (khác với Flinders ở Melbourne) là cả một câu chuyện dài và thú vị, chúng tôi sẽ quay trở lại sau. Bào ngư ở Australia có hai loại chính, một loại màu đen (black lip) và một loại màu xanh (green lip). Loại bắt được dưới Tasmania là màu xanh, giá thành đắt hơn hẳn loại màu đen (ăn thì thấy không khác biệt là mấy). Loại màu xanh thường sống ở vùng nước sâu và lạnh.



Bào ngư đen (Bắt tại Melbourne)

Bào ngư xanh (Source: Google)

Sau khi từ Tasmania trở về, tình yêu với biển cả của tôi có thể nói là tăng đột biến J. Vốn dĩ có gốc gác là dân chài lưới, có lẽ tinh yêu biển của tôi đang ngủ yên trong một góc nào đó, đột nhiên bị đánh thức. Cái nhìn về biển của tôi cũng thay đổi. Đối với riêng tôi, khái niệm về biển đẹp giờ đây không còn là bờ cát trắng dài và phẳng như trong các bức ảnh chụp quảng cáo du lịch. Biển đẹp phải là biển có đá ngầm, có nhiều sinh vật biển, có rong tảo, nói chung là phải có một cuộc sống ở phía dưới mặt nước. Trở về Melbourne, tôi bắt đầu học và đi lặn với câu lạc bộ lặn của trường đại học Melbourne. Một thế giới mới mở ra trước mắt, kì ảo và sống động, đẹp không tả được. Ấy chết, lại lạc đề, lặn lội cũng lại là một câu chuyện dài, tôi xin tập trung vào bào ngư trong bài viết này.

Bào ngư ở Melbourne toàn là bào ngư đen, tôi nghe nói có thể có bào ngư xanh ở đâu đó, nhưng chưa gặp bao giờ. Bào ngư bám ở trên đá, nếu nhìn quen thì cũng dễ phát hiện ra (qua hàng lỗ thở trên bề mặt của vỏ).

Chỗ lặn bắt bào ngư ưa thích của tôi là Red Cliff. Sở dĩ nơi này lại có cái tên như vậy là vì mỏm núi ở đây chuyển từ màu vàng sang màu đỏ khi mặt trời xuống. Chất liệu của ngọn núi này là đất sét, thế nên mỗi khi mưa to, hình dáng của mỏm núi lại thay đổi một chút do đất sét bị nước cuốn trôi xuống phía dưới.

Bãi cát ưa thích của chúng tôi tại Red Cliff

Dưới những cây dong biển là cả một thế giới của bào ngư.



Những kẻ thù chính của bào ngư có thể kể đến cá, cua biển, tôm biển, và một loại động vật ít người có thể nghĩ đến: sao biển. Dưới đây là một đoạn video ngắn tôi quay được trong một lần đi lặn, cho thấy một con sao biển đang tìm cách xơi tái anh bạn bào ngư, còn anh bạn bào ngư thì đang chạy trốn với tốc độ đáng kinh ngạc.

Nấu bào ngư thì có lẽ người tàu nấu ngon nhất. Họ có một món bào ngư hầm với thuốc bắc, thấy bảo rất ngon, mà chúng tôi chưa ăn thử lần nào. Thường bắt được bào ngư, chúng tôi làm cháo bào ngư với sườn, bào ngư xào hành, hoặc chỉ đơn giản là bào ngư chụng nước sôi ăn với nước mắm gừng (giống như ăn ốc luộc ở Việt Nam). Có những lần chúng tôi đã ăn bào ngư trụng nước sôi chấm mắm gừng ngay trên bờ biển. Bào ngư vừa bắt lên ăn ngay, rất tươi. Bạn bè ai đã ăn qua bào ngư cũng phải công nhận là thịt bào ngư ngọt, và rất săn chắc. Khi thái mỏng bào ngư mới thấy hết được độ săn chắc của loại hải sản này.

Cũng phải nói thêm rằng, bào ngư hiện nay được xếp vào loại được bảo vệ nghiêm ngặt tại Úc. Tuy bào ngư nhiều thế, nhưng một năm chỉ được bắt trong 60 ngày qui định của chính phủ. Ngoài ra, mỗi lần chỉ được bắt tối đa là 5 con, trong đó không quá 2 con bào ngư xanh. Hiện tại ở biển Melbourne đang có một loại virus có tác hại rất lớn đến bào ngư, khiến cho bào ngư chết hàng loạt. Chính phủ Úc cũng chưa có biện pháp nào hữu hiệu để ngăn chặn tình trạng này. Tuy vậy, loại virus này được cho là không có tác hại đến con người (ý là người ăn bào ngư :) ).

No comments: