Nhưng ấn tượng nhất có lẽ là đường núi vào gần đến Queenstown, trên xe lúc ấy, cả hai chúng tôi nhiều lúc lạnh hết cả sống lưng. Con đường núi rất hẹp, quanh co, một bên là vách núi, một bên là mép vực, cảm giác chênh vênh, chống chếnh, nhiều lúc hồi hộp toát mồ hôi hột. Vượt qua đọan đường thử thách trên, chúng tôi tiến vào Queenstown, cảm giác như những người chiến thắng. Queenstown là thành phố đẹp nhất, đáng yêu nhất tại
New Zealand mà chúng tôi đã từng đến. Thành phố nằm bên bờ một con sông vào loại khủng long (
Wanatipu, dài 87km), màu xanh tuyệt đẹp. Bên kia bờ sông, đối diện với thành phố, là những dãy núi trùng điệp, có một số đỉnh phủ băng trắng xóa. Địa hình lồi lõm của đường bờ sông làm cho cảnh vật thành phố trở nên rất thú vị, nhiều ngôi nhà có mặt hướng ra sông. Mặc dù đến nơi đã rất mệt, nhưng vì tiếc cảnh đẹp, nên hai chúng tôi vẫn cố gắng lái xe lên đỉnh núi để quay cảnh Queenstown từ trên cao trước khi về nghỉ tại YHA Lake Front, khu nhà trọ giá cả vừa phải giành cho những khách du lịch với túi tiền hạn chế. Được một cái hay là nhà nghỉ ở
New Zealand, bất kể đắt rẻ, đều tiện nghi (đặc biệt là nhà bếp) và rất thuận tiện cho người du lịch. Buổi tối hôm ấy, chúng tôi ăn phở khô, và cuốn sushi chuẩn bị cho bữa trưa hôm sau.
Theo kế hoạch, buổi sáng hôm ấy chúng tôi sẽ đến Glenochy, 45 phút lái xe về phía bắc của Queenstown, để đi tour dọc theo sông Dart (tour này tương đối nổi tiếng tại Queenstown, rất nhiều cảnh trong bộ phim Lord of the Ring đã được quay tại đây). Tuy nhiên, thời tiết không ủng hộ chút nào, mây mù dăng kín trời, mưa nặng hạt dần. Chúng tôi quyết định hủy chuyến đi này, và lái xe đến thẳng điểm tiếp theo của cuộc hành trình : Milford Sound. Tuy vậy, chúng tôi cũng được thưởng thức cảnh đẹp ngoạn mục của dòng sông Wanatipu trên đường từ Glenochy về Queenstown. Về đến YHA, chúng tôi tranh thủ nấu cơm ăn trưa, cắm điện cho máy quay phim rồi mới lên đường. Ra khỏi Queenstown một chút chúng tôi lần đầu tiên mới thấy nh
ững xe cảnh sát nằm bên đ
ường để bắn tốc độ. Cảnh vật hết sức đặc trưng của
New Zealand lại hiện ra trước mắt: thảo nguyên xanh mướt (ngày mưa mà máy tưới nước vẫn hoạt động?), và cừu, cừu và cừu. Cừu nhởn nhơ gặm cỏ trên cánh đồng, trên thảo nguyên, trên những sườn núi. Nhìn xa ngỡ như những hạt gạo mà một người khổng lồ vung tay ném xuống. Sao cừu nhiều thế mà thịt cừu ở New Zealand vẫn đắt nhỉ ( trong siêu thị là $29/kg, trong khi o Footscray chợ người Việt tại Úc chỉ có $21/kg).

Trời mưa lớn dần,
rồi mưa tầm tã, mưa trắng cả không gian, nhiều lúc không còn nhìn thấy đường đi, phải lái xe chậm lại. Được cái cả hai đứa đều đồng ý với nhau là cũng không đến nỗi tệ, mưa bây giờ còn tốt hơn là lúc đến Milford Sound trời lại mưa. Một kiểu đại loại như ông đã không làm gì được thì kệ, muốn đến đâu thì đến
J. Thật không ngờ, đấy lại là cái may mắn mà không phải ai đến Milford Sound cũng có được. Cách Milford Sound khoảng 30 km, chúng tôi đã thoáng thấy những dòng thác trắng từ trên núi đổ xuống. Đường bắt đầu khó đi, nhiều lúc đường hẹp chỉ một xe chạy được, trời mưa quá không nhìn được biển báo, lúc đến gần mới thấy xe ngược chiều chạy đến, thế là phải lái xe lùi trở lại (nghĩ lại cũng thấy hơi ghê ghê). Lái xe đến một khúc quanh, đột nhiên, một cảnh tượng kì vĩ hiện ra trước mắt: có đến hàng chục, hàng trăm ngọn thác lớn nhỏ, tựa như những dải lụa trắng ai đó đang trải xuống từ trên những đỉnh núi đầy sương phủ. Nhiều thác quá, chưa bao giờ chúng tôi nhìn thấy nhiều thác nước một lúc như thế. Về đến nơi ở là Milford Sound Lodge, bốn phía xung quanh nhà là núi và thác nước, đằng sau khu nhà ở là một dòng sông chảy dữ dội như một dòng nước lũ. Mưa vẫn chưa ngớt, từng đợt từng đợt dội xuống, trắng trời trắng đất.Sáng ra tỉnh dậy, những dòng thác đã nhỏ hơn nhiều so với chiều hôm trước, dòng nước sau nhà cũng trở nên hiền hòa hơn. Và chúng tôi hiểu tất cả những cảnh tượng hùng vĩ hôm qua được chứng kiến là kết quả của cơn mưa khủng khiếp mà chúng tôi gặp trên đường. Thế là tưởng đen đủi, hóa ra lại may mắn, đúng là may rủi không thể biết trước được. Cũng phải nói thêm là chỗ ngủ tại Milford Sound tồi tệ nhất trong cả chuyến đi, chúng tôi không thể đặt được phòng riêng, thế là phải ở cùng hai người nước ngoài (giường tầng, giống kí túc xá ở Việt
Nam).

Buổi sáng hôm sau trời đẹp, cao và xanh trong. Chúng tôi khấp khởi đi ra bến cảng để lên tàu du ngoạn xung quanh Milford Sound. Quả là đẹp, đẹp thật. Cảnh vật rất giống như vịnh Hạ Long của Việt
Nam: Những quả núi cây cối xanh tươi nằm giữa vùng sông nước mênh mông. Có những đỉnh núi phía xa còn được băng phủ trắng trên đỉnh, trông rất quuyến rũ. Trên đường đi, chúng tôi còn ghé thăm chỗ phơi nắng của những chú hải cẩu rất đáng yêu, nghiêng ngó nhìn khách du lịch với đôi mắt tò mò nhưng không có vẻ gì là sợ hãi. Có một đoạn, tàu lái vào rất gần một thác nước lớn đổ từ trên đỉnh núi xuống, tạo ra những luồng gió mạnh, lẫn với những hạt nước nhỏ li ti, quét mạnh qua bong tàu. Một cảnh tượng rất thú vị. Trước khi về đến bến, tàu còn ghé vào thăm quan một khu giới thiệu cảnh quan dưới nước, rất đặc biệt. Nhờ đó, chúng tôi hiểu thêm rất nhiều điều về
Milford Sound. Khu du lịch này được tạo thành bởi một kết cấu dạng tàu, nổi trên mặt nước, được cố định bằng những thanh thép lớn khoan chặt vào núi. Phần chìm dưới nước có lắp các tấm thủy tinh đặc biệt được sản xuất tại Đức (dày 120mm), ánh sáng đi qua tấm thủy tinh hoàn toàn không bị bẻ cong, thế nên hình ảnh nhìn qua những tấm thủy tinh này hoàn toàn chân thực, không bị thay đổi về kích thước cũng như hình dạng. Trong lúc nhìn ngắm cảnh dưới nước, chúng tôi thấy có hai người thợ lặn đang lau mặt kính bên ngoài. Nước ở Milford Sound có hai tầng, tầng trên màu nâu vàng là nước ngọt, có độ dày theo đổi tùy theo lượng nước đổ từ trên các sông suối trên núi (phụ thuộc vào lượng mưa). Lớp nước phía dưới là nước mặn. Điều đặc biệt nữa ở đây là sự hình thành môi trường sống nước sâu tại một nơi không lấy gì làm sâu lắm. Lí do là lớp nước ngọt và đục nổi ở bên trên (do tỉ khối nhỏ hơn nước biển) ngăn chặn phần lớn ánh sáng. Đồng thời, do cấu tạo của địa hình đáy ở vùng này, nước ở Milford Sound rất lặng, hầu như không có chuyển động nào theo kiểu dòng hải lưu trên biển. Kết quả là một số sinh vật chỉ tồn tại ở vùng biển sâu có thể quan sát thấy tại vùng này (ví dụ điển hình là san hô đen). Nói chung, chúng tôi rất ấn tượng với khu du lịch này, mặc dù cũng không có nhiều thời gian lắm để quan sát thêm. Sau khi kết thúc cuộc du hành trên biển ở Milford Sound, chúng tôi trở lại nơi ở, nấu ăn bữa trưa, và lên đường quay ngược trở lại hướng Queenstown, điểm đến là Te Anau, nằm giữu Milford Sound và Queenstown.

Đường từ Milford Sound về Te Anau có rất nhiều điểm du lịch. Đầu tiên, chúng tôi dừng lại chụp ảnh tại một cầu treo. Dòng nước chảy tung bọt trắng xóa khi đi qua những tảng đá cản đường chảy của nó, cây cối xanh rì hai bên, xa xa là ngọn núi cao sừng sững, có băng phủ trên đỉnh. Điểm dừng tiếp theo là Chasm, với lối đi thiết kế rất khoa học, đi một vòng lại quay trở lại bãi đậu xe. Đường đi bộ quanh co uốn lượn qua các thác nước chảy xiết dưới chân, cây cối xanh tươi với và dãy núi băng phủ hùng vĩlàm nền. Tiếp đó là
Cascade Creek, một nơi đẹp không thể tưởng được. Dòng suối dòng chảy không lớn lắm, đầu nguồn là một dãy núi lớn, chảy đến đoạn gần đường quốc lộ, suối trở nên rộng hẳn, hai bên bờ, chao ôi là hoa, hoa nhiều không đếm xuể, nào xanh, nào tím, trắng, hồng nhạt. Về sau chúng tôi được biết loài hoa đó có tên là Lupins, thường nở rộ vào mùa hè. Tuy vậy, đây lại là loài hoa không có lợi đối với môi trường, cho nên tại một số nơi, chính phủ New Zealand phải tìm biện pháp để loại bỏ loại cây xinh đẹp này. Nhưng tại thời điểm ấy thì chúng tôi chỉ say sưa với vẻ đẹp hoang dã mà loài hoa này mang lại. Trên đường đi, thỉnh thoảng những thung lũng rộng mênh mông lại đột ngột hiện ra sau những đoạn đường hẹp, làm chúng tôi cảm thấy thật nhỏ bé.

Đến Te Anau, chúng tôi mua một ít thịt cừu cho bữa tối và đổ đầy bình xăng. Sau đó, chúng tôi quay về chỗ nghỉ tối (thực ra là nhầm địa chỉ, chúng tôi đi qua mất chỗ ở hơn 30km). Chỗ ở lần này thật là choáng váng, phòng đẹp, có cả phòng tắm trong nhà, cửa sổ nhìn ra hồ lớn với núi băng ở phía xa xa, và đặc biệt là giá rất phải chăng. Chúng tôi ngồi ngắm cảnh và nghỉ ngơi, sau đó nấu ăn tối, và chuẩn bị cho chuyến đi về lại Queenstown vào sáng sớm hôm sau.
Trên đường về Queenstown, chúng tôi quyết định thay đổi một số kế hoạch. Đầu tiên là sẽ không đi về farm ở Lake Tekapo, sau đó là thay đổi kế hoạch đi Dart River bằng kế hoạch đi Jet Boat trên sông Shortover (canô tốc độ cao), thêm vào đó là đi Gondola (cáp treo) tại Queenstown và dạo chơi nhiều hơn ở Queenstown. Trước khi đi Gondola, HồngLê có sáng kiến là đi xem mọi người nhảy Bungee, một loại hình chơi mạo hiểm, người chơi được buộc dây vào chân và nhảy xuống từ trên một chiếc cầu cao khoảng 100m. Đây là trò chơi rất được ưa chuộng tại New Zealand. Chúng tôi thực sự rất ấn tượng. Cầu nhảy là một cầu dây cáp treo, bắc ngang qua một con sông tuyệt đẹp có màu xanh ngọc, nước chảy xiết. Hai đứa nhìn mọi người nhảy xuống mà cũng thấy toát cả mồ hôi hột. Chúng tôi quay được rất nhiều cảnh nhảy Bungee bằng chiếc video camera mang theo. Sau khi xem bungee jump, chúng tôi lái xe ngược lại phía đường ngoằn nghèo từ trên núi xuống Queenstown mà hôm trước hai đứa vừa lái xe qua vừa hồi hộp. Nhưng có lẽ đã đi qua một lần, lần sau cũng không còn cảm giác hồi hộp nữa. Sau đó chúng tôi đi thăm Gondola. Gondola tại Queenstown là cáp treo đẹp nhất mà chúng tôi đã từng đi. Càng lên cao, cảnh thành phố hiện ra càng đẹp và quyến rũ hơn. Bên cạnh đường cáp treo là một khu rừng thông tuyệt đẹp, cây thông thẳng đứng, cao có đến hàng chục mét. Toàn cảnh Queenstown hiện ra trước mắt: Dòng sông Wanatipu xanh biếc, in bóng những dãy núi trùng điệp. Nhà cửa san sát, kéo dài từ lưng chừng núi xuống tận mép hồ. Núi rừng sông suối hòa quyện trong một bức tranh tuyệt mĩ của tự nhiên. Sau khi đi Gondola, chúng tôi trở về khách sạn lấy chìa khóa phòng rồi đi ăn tối tại Queenstown. Bữa tối tại quán ăn Xương Cá (Fishbone) này cũng thật đáng nhớ, với món mussel xanh nấu với rượu và tỏi, ăn rồi nhớ mãi không quên. Còn món bánh mì tỏi ở quán này thì có lẽ là ngon nhất trong số những loại bánh mì tỏi mà chúng tôi đã từng ăn trước đây. Hồng Lê rất thích cách bài trí của Fishbone, với hình tượng cá được trang trí khắp nơi trong quán. Ăn uống no say, chúng tôi trở về YHA nghỉ tối, chuẩn bị cho chuyến đi vào ngày hôm sau.

áng dậy, ăn uống xong xuôi, xe của côngty Jet Boat đến đón đi thuyền tốc độ cao trên sông Shortover. Đây là một dòng sông rất đẹp, nước sông có màu xanh ngọc rất đặc biệt (do một loại khoáng chất tại vùng này). Đây cũng chính là dòng sông nơi có trò chơi Bungee Jump mà chúng tôi tới thăm hôm trước. Xe đi 45 phút lên phía bắc mới tới địa điểm để lên tàu. Và đây có lẽ chính là quãng đường để lại nhiều ấn tượng mạnh nhất trong cả chuyến đi
New Zealand, về độ nguy hiểm. Sau khi đã lên được một độ cao tương đối so với mực nước biển, xe rẽ vào một đường sỏi đá với biển báo, chỉ có những xe do những côngti du lịch được cấp phép mới được lái vào. Thật vậy, nếu bây giờ cho chúng tôi một chiếc xe tốt và một khoản tiền lớn, chúng tôi chắc chắn là sẽ từ chối lái xe trên con đường sỏi đá ấy. Đường được đục ngang qua vách núi, được xây dựng bởi những người đi tìm vàng từ cuối thế kỉ 19, giờ được gọi là
Skipper Road. Một bên là vách đá dựng đứng, một bên là vực sâu thăm thẳm. Thi thoảng đến những chỗ cua gấp, đầu xe như chồm hẳn xuống vực rồi lại ngoặt ngược trở lại (lái kiểu như thế để đuôi xe không bị quệt vào vách đá). Người ngồi bên phía lái xe nhiều lúc nhìn ra cửa sổ, nhìn xuống không thấy đường mà chỉ thấy vực thẳm ngay phía dưới. Phía đối diện phía bên kia vực thẳm là những dãy núi lồi lõm, được phủ bởi một loại cỏ màu vàng tươi. Thi thoảng lại thấy một đàn bò, hay một bầy cừu gặm cỏ thong dong trên cánh đồng cỏ lạ lùng ấy. Sau một lúc lái xe, chúng tôi đã có thể thấy dòng sông Shortover lúc ẩn lúc hiện ở dưới đáy vực. Xe bắt đầu lại xuống phía dưới để đến được một bên bờ sông. Đó là một bãi phẳng, khá rộng, đầy những viên đá to hinh quả trứng, bề mặt nhẵn nhụi do bị nước bào mòn. Sau khi mặc áo phao, chúng tôi lên chiếc canô siêu tốc. May sao cả hai đứa được ngồi ngay ghế đầu tiên, cạnh người lái. Tàu bắt đầu tăng tốc, chao ôi là thích. Chúng tôi đi như bay ngược dòng nước đang chảy xiết. Núi hai bên cứ lướt qua vùn vụt, cảnh vật thay đổi liên tục như trong một thước phim quay nhanh. Có lúc, người lái giơ tay lên cao báo hiệu sắp thực hiện một cú quay 180 độ, thế là ầm một cái, tàu đang phóng nhanh như đâm thẳng vào vách đá, bỗng quay ngoặt 180 độ một cách ngoạn mục. Chúng tôi lướt qua những vách đá, những cánh rừng xanh thẳm, và một lúc lướt qua một chiếc cầu treo từ ngay xưa để lại, hiện không còn được sử dụng. Lúc quay về xuôi dòng nước, tốc độ tàu có lúc lên đến 80 km/giờ. Một chuyến đi thật ấn tượng, không quên được. Sau khi kết thúc chuyến đi Jet Boat, chúng tôi bắt đầu một chặng đường lái xe dài nhất trong cả chuyến đi, từ Queenstown lái về
Christchurch, 484 km. Ấn tượng nhất trên đường từ Queenstown về Christchurch là hồ Tekapo, một vẻ đẹp tương đối giống với hồ Wanaka, cộng với những thảm hoa lupins đủ màu sắc.

Chúng tôi về đến
Christchurch vào khoảng 7h tối. Phải đến tận lúc này, chúng tôi mới có dịp để nhìn
Christchurch kĩ hơn (hôm đầu bay đến, ngủ một đêm rồi lại đi ngay). Thành phố này nhỏ và xinh xắn, với những ngôi nhà kiến trúc kiểu Anh, nhiều nhà thờ, và một dòng sông hiền hòa chảy trong lòng thành phố. Thành phố có một quảng trường trung tâm tương đối rộng. Nhưng đi khoảng 3 tiếng đồng hồ là hết
Christchurch, thành phố nói chung là quá nhỏ bé. Chúng tôi ngủ lại Chrischurch 2 tối. Tối đầu tiên ở một khu nhà rất đẹp ngay trong trung tâm, cửa sổ nhìn ra gác chuông đồng hồ và trạm xe điện (gợi nhớ đến
Melbourne, và xa hơn một chút về quá khứ là Hà Nội).

uổi sáng thức dậy, sau khi đi hết cả thành phố Christchurch, chúng tôi quyết
định lái xe đến thị trấn biển Akaroa, nằm về phía đông nam cách Christchurch khoảng 90km. Đây là một thị trấn mang đậm dấu ấn của Pháp, tên nhiều cửa hàng và phố xá bằng tiếng Pháp. Thị trấn rất xinh xắn, với con đường chính chạy vòng quanh biển. Các cửa hàng ăn trong rất có phong cách, với những bồn hoa tươi thắm đặt trên những chiếc xe đạp cũ. Chúng tôi thuê một chiếc thuyền nhỏ đạp ra biển chơi. Cảnh thị trấn nhìn từ biển vào có một vẻ đẹp khác hẳn khi mà ta đi dạo trên những con đường bên trong thị trấn. Chúng tôi kết thúc chuyến thăm ngắn ngủi tại Akaroa bằng một bữa trưa rất ngon tại một nhà hàng mang đậm phong cách Pháp.

Quay trở về
Christchurch, chúng tôi chuyển đến một chỗ ở mới, cũng không xa chỗ cũ là mấy, nhưng phòng thì không đẹp bằng. Tối hôm ấy về mệt quá, cuối cùng hai đứa lăn ra ngủ thay vì ra quảng trường để xem bắn pháo hoa. Sáng sớm thức dậy, chúng tôi ra thăm vườn bách thảo của
Christchurch và chèo thuyền dọc theo dòng sông. Cảnh vật đẹp và thanh bình, rất nhiều vịt trời bơi trên sông, hai bên bờ có rất nhiều liễu. Sau đó, chúng tôi đến thăm một khu vườn có tên là MonaVale, có kiến trúc thời
Elizabeth với vườn hoa, sông hồ và những thảm cỏ xanh biếc. Trước đây MonaVale thuộc về tư nhân, hiện giờ được thành phố quản lí. Sau đó, chúng tôi lái xe ra sân bay để bay trở về Melbourne, kết thúc một chuyến đi New Zealand đầy kỉ niệm.