Tuesday, October 27, 2009

Thú vui mới




Chuyển về nhà mới, chúng tôi lại có thêm một sở thích mới là làm vườn. Sở thích này được khơi nguồn từ vườn rau của bố Chiển mẹ Thái, như đã kể trong bài viết trước đây. Sau khi bố mẹ về Việt Nam (sau đợt chữa bệnh cho bố), chúng tôi bắt tay vào việc cải tạo cái sân sau đầy cỏ dại và đất cằn. Ý tưởng là tạo ra một khoảng không gian xanh sau nhà để có thể thư giãn, tăng nguồn rau tươi nhưng đồng thời hạn chế việc chăm sóc sau này. Lúc mới đầu làm, chúng tôi cũng không thể ngờ là lại mất nhiều công sức đến thế, phải nói là nhiều khi thấy đường xa vạn dăm, vì chủ yếu mọi viêc mình đều phải tự làm tranh thủ ngày cuối tuần.Ròng rã hơn 4 tháng nhưng đến giờ, nhìn khu vườn với cây cối đâm chồi nảy lộc sau một ngày làm việc mệt nhọc, đúng là công sức mình bỏ ra không hề uổng phí. Còn rất nhiều việc cần làm để hoàn thiện góc vườn này, nhưng cứ triền lãm thành quả đầu tiên lên trên này đã, để tự khuyến khích mình.
Khoảnh sân đầy cỏ dại 4 tháng trước, nhìn từ ngoài vào cửa phòng ăn và garage
và bây giờ

Nhin từ trong nhà ra mầy tháng trước

và bây giờVài việc chính trong công cuộc cách mạng ròng rã 4 tháng trời của chúng tôi có thể tóm tắt như thế này. Ý tưởng đầu tiên là mộ cái mái che (pergola) để tạo bóng, che mưa che nắng cho khoảng sân trước đệm giữa nhà và khu vườn. Trước khi làm mái che, chúng tôi thuê người đến đổ bê tông một phần khu vườn cho sạch sẽ gọn gàng. Sau khi vẽ thiết kế (kiến trúc sư Hồng Lê thực hiện), chúng tôi thuê chú Hùng (người quen cô Quyên chú Hải, người Hà Nội, rất khéo tay) làm cái mái này. Chú Hùng sang đo đạc, nghiên cứu bản vẽ, rồi mua vật liệu về làm. Mái che thiết kế là các kèo gỗ, chú Hùng mua gỗ về cưa cắt, Hồng Lê và Dương thì sơn các thanh gỗ theo màu ưa thích. Sau đó, Dương và chú Hùng mất hai weekends để làm, với khối lượng công việc đáng kể: đào đất chạy đường ống thoát nước mưa, bắn các thanh dầm vào tường, ghép mộng, đào hố chôn cột và đổ bê tông chân cột ....

Trong lúc đang làm mái che, Hồng Lê bắt đầu thiết kế khu vườn. Sau một thời gian tìm tòi suy nghĩ, Hồng Lê đã có một thiết kế rất đẹp, với đường cong uốn lượn rất tự nhiên. Trong khu vườn trong thiết kế giống như một dòng sông, rất thú vị. Phần tiếp theo còn thú vị hơn: vứt bỏ đống gạch đá lổn nhổn còn sót lại từ hồi xây nhà, cải tạo lại phần đất định trồng cây. Theo những tìm hiểu của chúng tôi qua sách vở, chúng tôi cải tạo phần đất định trồng cây bằng cách đào tơi đất lên, đổ một lớp phân ngựa dày lên trên, rắc một lớp mỏng phân hóa học, sau đó phủ một lớp gỗ vụn dầy lên trên cùng, Lí thuyết là giun từ các nơi sẽ kéo đến và hoạt động dưới phần đất mình vừa chuẩn bị nói trên. Công việc này kéo dài suốt nhiều tuần. Kết quả là có đến mấy đống đất đá cần phải vứt đi nằm ở vườn trước (sau này Dương thuê thùng rác to đến 4m^3 để vứt hết toàn bộ đống gạch đá lổn nhổn đấy).
Mùa xuân, mùa trồng cây đã đến. Đầu tiên, chúng tôi định trồng một bãi cỏ ở trung tâm khu vườn. Nhưng sau khi thấy tình hình tưới nước cho cỏ không thực tế trong mùa hè, chúng tôi quyết định đổ sỏi răm thành đường đi bộ. Dương thuê xe kéo và máy đầm, chở sỏi răm về làm đường sỏi răm. Công đoạn như sau: trải một lớp ni lông chống cỏ mọc ở dưới cùng và găm đinh xuống đất cho đỡ bị gió lật, đổ sỏi nền đường lên và đầm xuống, cuối cùng là đổ sỏi răm lên trên và cũng đầm xuống.

Việc cuối cùng là trồng cây. Chúng tôi trồng nhiều cây có xuất xứ từ Úc, có khả năng chịu hạn tốt và không đòi hỏi phải tưới nước nhiều. Đầu tiên hai đứa muốn trồng toàn cây của Úc, nhưng sau cũng trồng thêm một số cây ưa thích: hoa hồng, oải hương (lavender), Silver sheen (không biết tên tiếng Việt). Ngoài ra, chúng tôi còn có một vườn rau với đủ loại khác nhau: hành, mùi, kinh giới, ớt, đậu hàlan, húng bạc hà, rau răm, ngải cứu. Góc vườn nhỏ này trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng tôi, như một nơi thật thư giãn yên bình trong cuộc sống bận rộn này.

Saturday, October 17, 2009

Bệnh hiểm nghèo


Chuyến đi đầu tiên sang Australia của bố Chiển mẹ Thái là để tham dự lễ tốt nghiệp đại học của Dương vào cuối năm 2001. Còn lần thứ hai này thì mục đích chính để chữa bệnh cho bố Chiển. Bố mẹ đợi chúng tôi tổ chức xong buổi sinh nhật 30 tuổi của Dương rồi báo tin. Thế là trong một ngày của tháng 12 năm 2008, chúng tôi vừa làm xong bữa tiệc sinh nhật 30 tại Trinity College, vừa chuyển về nhà mới (với số lượng đồ đạc nhiều khủng khiếp, bạn bè đến dự sinh nhật xúm vào giúp bê đồ đạc lên xe tải), và nhận được tin bố mắc phải căn bệnh hiểm nghèo: ung thư gan. Một ngày không thể quên của tháng 12 năm 2008.

Bệnh ung thư của bố được phát hiện một cách rất tình cờ. Bố đến bệnh viện để khám chân, nhưng sau khi chụp X-quang, bác sĩ nhận thấy có vấn đề nghi vấn ở gan, và cuối cùng phát hiện ra các khối ung thư ở gan. Theo nhận định của những bác sĩ ung thư Việt Nam, gan của bố đã có nhiều khối ung thư, khối lớn nhất kích thước lên đến 5cm. Đặc biệt là vị trí của khối ung thư lớn nằm rất sát động mạch chủ nuôi gan, nên khả năng phẫu thuật thành công là rất nhỏ. Bệnh như thế là đã ở trong giai đoạn rất nghiêm trọng. Chỉ số ung thư alpha FP của người bình thường là dưới 7, mà của bố đã lên đến 4964. Có một điểm đặc biệt, mà về sau qua tìm hiều sách vở và nói chuyện với bác sĩ chúng tôi được biết: viêm gan B là một trong những nguy cơ lớn nhất dẫn đến ung thư gan. Bác sĩ ở Viêtnam thường có xu hướng coi thường việc chữa trị gan B. Quan niệm chung của mọi người là gan B ai mà chẳng bị, và coi thường gan B. Trên thực tế bố đã có tiền sử 5 năm bị gan B, và không điều trị triệt để. Tại Úc, các chuyên gia về gan mật khuyên rằng bệnh nhân ung thư gan (bắt nguồn từ gan B) nên điều trị cả gan B cùng lúc với việc điều trị các khối u, vì đó là nguyên nhân gốc gây nên ung thư. Do đó, khi sang Úc bố bắt đầu sử dụng thuốc Baraclude (đặc trị viêm gan B mãn tính) theo chỉ định trong vài tháng, sau đó theo dõi và điều chỉnh.

Một số bác sĩ ở Việt Nam gợi ý bố nên sang Sing hoặc Trung Quôc điều trị. Nhưng với kinh nghiệm của Hồng Lê bên Sing về việc chữa trị ung thư, chúng tôi không tin rằng đó là lựa chọn đúng đắn. Nhiều khi ở Sing bác sĩ biết là không chữa nổi, nhưng vẫn đồng ý nhận bệnh nhân, và đưa ra các phác đồ điều trị không tốt: diệt khối u, nhưng đồng thời hủy hoại các bộ phận khác, vừa tốn kém vừa không hiệu quả. Trung Quốc thì vấn đề giao tiếp là rất khó khăn cho người Việt Nam. Cuối cùng nghe theo lời bác Ân (bác sĩ, đồng thời là bạn thân bố mẹ), cả nhà nhận định Australia sẽ là nơi bố chữa bệnh, và trung tâm ung thư lớn nhất của Australia: Peter MacCallum Cancer Institute là niềm hi vọng của chúng tôi. Đầu tiên, tôi viết thư cho Denise B, người tiếp nhận các trường hợp người nước ngoài muốn điều trị ung thư tại Peter Mac. Chúng tôi nộp khoản tiền 500 đô Úc, được sử dụng để các bác sĩ xem xét hồ sơ bệnh án và quyết định liệu Peter Mac có thể điều trị được trường hợp đó không. Sau đó, theo luật của Úc, để xin được visa chữa bệnh, gia đình bệnh nhân phải nộp toàn bộ số tiền mà Peter Mac ước lượng để điều trị. Do sợ rằng đợi thủ tục xin visa như vậy quá lâu, bố mẹ đã sang Úc ngay với visa du lịch, sau đó chúng tôi chuyển visa du lịch thành visa chữa bệnh khi bố mẹ đã ở trong đất Úc, với sự bảo lãnh của viện Peter Mac.

Song song với Peter MacCallum, chúng tôi cũng thử một bệnh viện nữa, để so sánh thông tin. Bệnh viện Western Hospital đề nghị mổ. Nhưng theo ý kiến của Ben Thomson tại Peter Mac, mổ không giải quyết được vấn đề. Bản thân Ben cũng là một chuyên gia mổ rất nổi tiếng, ông cho rằng việc thực hiện ca mổ thành công nằm trong tầm tay, nhưng quan trọng là giai đoạn sau đó: khả năng các khối khu mới phát triển trong phần gan còn lại là rất lớn (90%). Ông đề nghị một phương pháp gọi là TACE, sẽ thực hiện từ 1 cho đến 3 lần, tùy theo tình hình phát triển của bệnh trong quá trình điều trị. Khái quát về TACE: các hạt có vỏ bọc là chất hóa học diệt ung thư được đưa vào mạch máu nuôi khối ung thư (tải khoảng 25% tổng lượng máu nuôi gan) bằng phương pháp nội soi, và bịt các mạch máu này, đông thời chất diệt ung thư tan nhả từ từ vào để tiêu diệt các khối ung thư. Kết quả là các khối ung thư vừa bị chết đói (không có dinh dưỡng), vừa bị ngộ độc. TACE là một biện pháp tiên tiến hơn TOCE (thường được mọi người đề cập đến khi nói về các biện pháp hóa trị liệu ung thư tại Việt Nam).

Chúng tôi quyết định đặt niềm tin vào Ben Thomson. Bác sĩ thực hiện ca phẫu thuật TACE là John V, một người rất có kinh nghiệm trong lĩnh vực này (chúng tôi phải chờ đợi một thời gian dài để John có thể sắp xếp được lịch). Cuộc phẫu thuật diễn ra trong khoảng 3 tiếng, bố phải năm yên không cử động trong 6 tiếng (rất khó khăn), rồi được chuyển sang khu hậu phẫu và ở lại đó 3 ngày để bác sĩ theo dõi. Trong 3 ngày đó, cả nhà thay nhau ở lại với bố để giao dịch với các bác sĩ. Buổi đêm thì người nhà không được ở lại bệnh viện, việc chăm sóc được thực hiện hoàn toàn bởi đội ngũ y tá. Sau khi thực hiện TACE ở Peter Mac, bố phải đợi 6 tuần ở nhà để đến kiểm tra lại các chỉ số của gan. Đó là 6 tuần dài đằng đẵng, bố bị đau nhiều thường xuyên (tuy rằng càng về sau mức độ đau càng giảm), và cả nhà thì hồi hộp, lo lắng chờ đợi kết quả. Thật may mắn là cơ thể bố phản ứng rất tốt với TACE, chỉ số Alpha FP giảm một cách đáng kể, xuống còn 95. Các bác sĩ cũng rất mừng với kết quả trên, bởi trên thực tế tỉ lệ thành công với TACE cũng không cao. Bác sĩ khuyên gia đình không nên thực hiện TACE lần hai, mà quay về Việt Nam, tiếp tục theo dõi, 3 tháng chụp CT một lần để kiểm tra tình trạng các khối u và thử máu.

Không thể không nhắc tới tầm quan trọng của Đông y và chế độ dinh dưỡng trong quá trình chữa bệnh của bố, bởi Tây y thường chú trọng vào việc trị bệnh trong thời gian ngắn nhất, nhưng thường xem nhẹ việc bồi bổ để tăng cường sức đề kháng cơ thể, giúp cơ thể tăng khả năng chống chọi với những hóa chất bên ngoài được đưa vào người. Ngay từ lúc biết tình hình bệnh hiểm nghèo, bố mẹ đã mượn được sừng tê giác (của bác Liêm, bạn thân của bố mẹ) về mài để uống hàng ngày. Bố mẹ mang mật gấu từ Việt Nam sang để tiếp tục dùng. Chúng tôi được biết qua sách vở là bào ngư rất tốt cho việc trị bệnh. Và thật may là ở vùng biển Melbourne lại có loại hải sản này. Dương đi bắt về để bố ăn, ngoài ra để mang về Việt Nam dùng dần. Nghe nói Aloe Vera (A lô hội) có khả năng trị bệnh ung thư, bác Vân (mẹ chị Hòa) xin được mấy lá Aloe Vera rất to cho bố uống với mật ong (sau này chúng tôi cũng trồng được Aloe Vera, chú Hùng ở Sunshine cho cây giống). Bác Hiền bác Trung mẹ anh chị Quyên Nam cho bố mẹ mượn sách về chế độ ăn uống. Bác Nghĩa mẹ chị Lệ Anh giới thiệu chú Phong em họ ở Hà Nội, người có nguồn mật gấu tin tưởng. Bác Báu bác Huyền bố mẹ Tuấn Hà giới thiệu về hạt Almond (hạnh nhân) rât tốt, về sau chúng tôi đọc nhiều nguồn sách vở nói về tác dụng rất tốt của hạnh nhân đối với bệnh ung thư.

Mọi người ai cũng quan tâm đến tình hình trị bệnh của bố, và thực sự đó là nguồn động viên rất lớn cho cả gia đình nói chung, và bản thân bố nói riêng. Bố mẹ Hoàn Oanh ở nhà chỉ cần biết bố Chiển cần gì là lập tức đi và làm ngay. Bạn bè của chúng tôi ở khắp nơi gọi điện, viết thư hỏi thăm động viên. Liên Sơn bên Perth cũng gửi quà sang động viên bố. Bác Phúc, người chúng tôi quen qua sư cô Đàm Liên tại chùa Bồ Đề mang gạo lứt đến tặng bố. Sư cô Đàm Liên cũng mang tiền và quà của nhà chùa đến động viên, ngoài ra trong các giờ đọc kinh trên chùa, sư cô cũng cầu Phật cho bố được chóng bình phục. Một điều nữa rất đáng đề cập, đó là tình cảm quan tâm rất tình người của đội ngũ bác sĩ y tá tại Peter Mac. Họ quan tâm một cách thực lòng, luôn tìm cách bắt chuyện, chia sẻ và thông cảm với người nhà bệnh nhân, nói chuyện vui vẻ, thân mật để tạo tư tưởng lạc quan cho chúng tôi, từ những người y tá bình thường, cho đến các bác sĩ chuyên môn rất giỏi. Tất cả các bác sĩ chính đều đưa cho tôi điện thoại di động để có thể liên lạc trực tiếp. Chúng tôi sẽ không bao giờ quên được những tình cảm ấy. Trong suốt thời gian trị bệnh, bố đã vượt qua các thử thách một cách đáng khâm phục, bố đã giữ vững được tinh thần trong hoàn cảnh rất khó khăn, và điều này đã giúp cả nhà rất nhiều, đặc biệt là mẹ. Cũng nhờ vầy cả nhà duy trì được tinh thần lạc quan và yêu đời. Chúng tôi vẫn có những hoạt động rất thú vị ngoài trời, như đi biển bắt ốc bắt bào ngư, đi hái dâu, đến nhà bạn bè, làm vườn.... Mỗi ngày đến như một món quà của cuộc sống.


Sau năm tháng điều trị và điều dưỡng của bố ở Úc, mục đích của chuyến đi đã đạt được một cách đáng phấn khởi, trên thực tế là trên cả những gì tôi hi vọng, nếu chỉ dựa vào những số liệu thực tế. Kết quả lần kiểm tra gần đây nhất cho thấy chỉ số Alpha FP của xuống còn có 5, nghĩa là trong khoảng cho phép đối với người bình thường. Các khối u có dấu hiệu hoại tử (chết dần). Bố đã có thể trở lại với công việc và chế độ ăn uống bình thường. Cả nhà cũng luôn nhắc nhở bố, bệnh tình đã có những bước biến chuyển rất tốt, nhưng không được chủ quan, rượu bia phải kiêng hoàn toàn. Giờ đây ngồi nghĩ lại, chúng tôi coi đó thực sự là một trong sự kì diệu của cuộc sống.

Tuesday, September 15, 2009

Về nhà mới – Bố mẹ sang





Chúng tôi chuyển về nhà mới sau sinh nhật 30 tuổi của Dương. Sau hai ngày chuyển đồ đạc mệt lử, vẫn còn nhiều thứ cần phải tiếp tục mang từ Trinity về nhà mới. Nhớ lại hôm chuyển nhà cho được ngày, chúng tôi đun một nồi mùi to, thơm nức cả nhà. Lúc ra về, chênh chếch trên nóc nhà, trên nền trời, làm một khuôn mặt đang cười. Miệng là vầng trăng lưỡi liềm, hai mắt là hai vì sao lớn (Jupiter & Venus), sáng lung linh (ngay tối về, hình ảnh này đã được đưa lên báo news.com.au, sau đó báo vnepxress.net cũng đăng tin này). Đồ đạc trong nhà phần lớn là do Hồng Lê tìm trên mạng Gumtree (trừ tủ lạnh và máy giặt mua mới tại Harvey Norman). Ngôi nhà ngày càng mang đúng ý nghĩa với tên gọi của nó.

Chuyển về nhà mới được một thời gian thì bố Chiển mẹ Thái sang (để chữa bệnh cho bố). Bố mẹ là những người rất thích lao động, không muốn ngồi không. Bố mẹ bắt đầu cuốc vườn, cải tạo đất, trồng bao nhiêu là rau mang lại nguồn rau xanh rất quí cho cả nhà: Rau cải, rau xà lách, rau mùi, húng bạc hà, tía tô, hành, kinh giới. Rất nhiều trong số này xin giống từ nhà cô Quyên chú Hải. Đặc biệt là vườn ngải cứu bố mẹ chăm bón, rất tốt cho Hồng Lê đang mang bầu.




Vài nét sơ lược về ngôi nhà của chúng tôi. Ngôi nhà này được chúng tôi quyết định mua trong 12 tiếng đồng hồ. Sau mấy tháng trời tìm nhà không được (đi đấu giá toàn bị thua), chúng tôi cũng bắt đầu thấy mệt. Vào 10pm một buổi tối, chúng tôi nhìn thấy căn nhà này đang rao bán. Hai đứa thích quá, gọi điện ngay cho người bán nhà, hẹn gặp vào buổi sáng hôm sau. Đến hôm sau, vào 10am, tôi kí vào tấm séc tạm ứng 10% tiền nhà, việc mua nhà coi như xong về cơ bản. Nhà ở vùng phía Tây của Melbourne, khu vực đang phát triển. Giá nhà khu vực này đang còn rẻ. Khu vực này có nhiều người Việt sinh sống. Có chợ người Việt với tất cả những gì bạn có thể mua được ở Việt Nam, cộng với những thứ không có ở Việt Nam. Ngoài ra, xung quanh đây còn có trường đại học Victoria, bệnh viện Sunshine, ngân hàng, các khu Shopping, rạp chiếu phim lớn (Village Cinema), thư viện lớn và hiện đại Sunshine Library, bể bơi... Nói chung, sống ở khu vực này rất thuận tiện. Ở cạnh đây còn có rất nhiều bạn bè người Việt, và người quen đã sống lâu năm ở Úc.
Nói chung, chúng tôi cảm thấy khá thoải mái khi chuyển về nhà mới.

Chuyến đi Metung (Lake Entrance)


Chrismas 2008, ba nhà Dương Lê, Tuấn Hà (cùng hai bác, Tommy và Chelsea) và Uyên Khu rủ nhau đi nghỉ ở Metung, gần Lake Entrance. Uyên Khu lái xe từ Canberra xuống. Vì bây giờ cũng đã là 4 tháng có lẻ, kể từ chuyến đi, nên ở đây chỉ có các hoạt động chính đáng ghi nhớ được tường thuật lại.

Hoạt động thú vị đầu tiên là đi bắt cua (sandy crab) ở Lake Entrance. Dụng cụ bắt cua gồm có crab net (lưới bắt) và xương gà. Xương gà được buộc chặt vào đáy lưới, lưới sau đó được tung xuống nước, chìm xuống đáy cát, cua ngửi thấy mùi vào ăn. Đợi khoảng 5 đến 10 phút thì kéo lên. Ở Lake Entrance có một cái cầu (pier), rất nổi tiếng về cái vụ bắt cua này. Đến lúc chiều tà, khi mặt trời đang lặn dần xuống, trên cầu đã đầy kín người bắt cua, rất tấp nập và nhộn nhịp. Người đi lại thình thịch, rung cả mặt cầu (làm bằng gỗ), tiếng cười tiếng nói râm ran, tiếng hò hét của những mẻ lưới đầu tiên có cua bên trong. Nói chung là quang cảnh rất thú vị, và hầu hết ai cũng bắt được cua. Mà chắc cua này phải sinh sản nhanh lắm mới kịp với tốc độ bắt vũ bão như thế này. Tối về, cả nhà luộc cua lên, chấm với muối tiêu chanh, ngon không tả được.
Hoạt động thú vị thứ hai là tự lái tàu trên song. Tàu này có cả lò nướng thịt (BBQ) bên trên. Chúng tôi ướp thịt bò và chuẩn bị salad từ tối hôm trước. Mọi người cũng thử câu cá từ trên tàu, nhưng kết quả là chỉ có Khu câu được mấy con cua to. Chúng tôi còn đỗ tàu lại ở gần một kè đá vươn ra bên ngoài, bắt được vô số hàu (oyster). Bác Báu bố của Tuấn Hà lắc đầu ngao ngán khi thấy tôi ăn sống nuốt tươi mấy con hàu vừa bắt được. Cái vụ ăn sống này thì các chú thổ dân cũng chỉ như mấy người Việt Nam mình là cùng. Anh hùng của buổi bắt hàu có lẽ là em Uyên. Sinh ra và lớn lên ở vùng Hậu Lộc, Thanh Hóa, dòng máu dân biển có lẽ vẫn đang chảy mạnh mẽ trong huyết quản, Uyên leo trèo thoăn thoắt trên đá, mắt nhìn hàu nhanh như chảo chớp, ngồi đục đẽo một hồi bắt được đủ hàu cho cả nhà ăn tối.

Hai hoạt động thú vị nói trên, kể ra thì cũng khá là thú vị, nhưng nói chung thi ai đến Lake Entrance cũng có thể làm được. Thế nhưng hoạt động thú vị thứ ba này mới đem lại sự khác biệt. Một buổi sang, chúng tôi quyết định đến Lake Tyre chơi. Đây là một nơi rất thú vị, Lake Tyre chảy đến gần tới biển thì bị chặn lại bởi một mô cát lớn, chỉ cách biển khoảng 200m. Lúc chúng tôi đến nơi, khu vực Lake Tyre đang còn rất vắng vẻ (chắc mọi người chưa ngủ dậy). Đang chuẩn bị bữa sáng, đột nhiên tôi thấy có những vệt sóng rất lạ ở giữa hồ. Tôi liền bảo :” Uyên ơi, ra xem cái gì kia, có khi là cá bị mắc cạn”. Em Uyên đi trinh sát về, nói đúng là cá thật. Chúng tôi chạy ra xem, tôi vớ lấy cái vợt cá cầm theo. Đúng là cá thật, mà lại là cá rất to, đang quẫy quẫy vật vờ ở chỗ nước chưa đến đầu gối. Tôi vợt con cá ấy, thấy nặng kinh khủng, có lẽ phải đến 3-4 kg. Con cá này người tròn lẳn như cái ống nước, vẩy trắng bạc, trông rất đẹp ( về sau mới biết là Sandy Mullet). Lúc đầu em Uyên cứ tưởng con cá ấy sắp đẻ, nhưng về sau chúng tôi lại thấy vô số các con cá to loại khác, cứ đâm đầu bơi vào chỗ nước nông. Còn trên bờ thì có vô số cá phơi bụng trắng. Chúng tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng cứ bắt vài con cái đã. Ngoài số hớt được bằng vợt, bác Báu lại tay không bắt được hai con cá to tướng (công nhận bác Báu bắt cũng tài, vì mấy con cá này đang còn bơi rất khỏe). Sau khi đã bắt được một thùng Eski đầy, dân tình mới bắt đầu lục tục kéo đến. Buồn cười có một chú ngồi câu cá, cứ thả mồi xuống câu không được nhìn thấy chúng tôi bắt được một đống cá chỉ bằng việc lội xuống nước, anh chàng chán nản bỏ đi mất. Sau đó có mấy người làm về môi trường đến tìm hiểu, chúng tôi hỏi thì được biết do có mưa lớn đầu nguồn mấy tuần trước, lượng nước ngọt tăng lên đột ngột, kết quả là môi truơng nước trở nên quá nhạt (không đủ mặn) cho bọn cá biển này. Đây là một luồng ý kiến. Có một số khác thì cho rằng do mưa lớn, nhiều các chất thải từ các farm chăn nuôi xung quanh bị cuốn xuống, và khi lắng đọng chúng kéo theo các phân tử Oxy xuống theo, kết quả là lượng ôxy trong nước giảm mạnh, dẫn đến hiện tượng yếm khí. Không biết thế nào, nhưng kết quả là chúng tôi mang được đến hai mấy kg cá về, ăn đến cả tháng. Mà thịt cá tươi rất ngọt và thơm. Hồng Lê với chị Hà cứ tiếc mãi, bảo tại mọi người không cho nhặt nhưng con cá vừa mới chết, nhưng vẫn đang còn rất tươi (mang đang đỏ au). Về đến nhà, cái vụ làm cá cất vào tủ lạnh đến là mệt (chắc bác Báu vẫn còn nhớ vụ làm cá này cho đến tận bây giờ).



Tóm lại, trong chuyến đi Metung, chúng tôi đã có những kỉ niệm thật khó quên. Cũng phải nói thêm rằng, tôi bắt đầu uống Cafe Trung Nguyên từ sau vụ này (do Khu pha cafe rất ngon trong suốt chuyến đi, vào mỗi buổi sáng). Lake Entrance, hẹn gặp lại.

Bữa tiệc 30 tuổi

Hơn 9 tháng đã trôi qua, kể từ bữa tiệc sinh nhật 30 tuổi. Có nhiều sự kiện đã xảy ra, thời gian cứ thế trôi qua vùn vụt, giờ nhìn lại, cứ ngỡ như đã là một cuộc đời khác. 30 tuổi cũng là một mốc đáng kể, thế nên Hồng Lê bảo là phải làm sao để về sau không quên. Hồng Lê lên kế hoạch về thực đơn cho bữa tiệc từ hai tháng trước. Cuối cùng, chúng tôi quyết định làm với thực đơn như sau:
Bánh mì baguette cùng với Pesto tự làm(một loại quết của Italia, Hồng Lê học được từ Katie, bao gồm basil, parmeson cheese, olive oil và hazel nut)
Vịt quay Bắc Kinh cuốn bánh tráng (bắt chước món Tàu)
Nộm thịt bò ghém trong dưa chuột
Bò xốt vang + bánh mì (chị Hà anh Tuấn tặng)



Chúng tôi mượn được một căn phòng rất đẹp của Trinity, có tên là Sharwood Room. Hai đứa buổi tối ra trang trí phòng: trải khăn bàn, thổi và treo bóng bay. Hai cái bàn gỗ sồi rộng, đầy những vết tích của thời gian, hóa ra lại rất hợp cho bữa tiệc đứng theo dự định. Chuẩn bị kĩ thế, nên sáng hôm sau cũng đỡ vất vả hơn. Đến khoảng 12h, mọi người đã đến đầy đủ. Bữa tiệc bắt đầu, rất vui vẻ và đầm ấm. Mọi người có vẻ rất thích các món ăn, đặc biệt là Pesto của Hồng Lê. Bữa tiệc kết thúc với một bài diễn văn ngắn, có ý nghĩa, ít nhất là với riêng tôi.Ngay sau bữa tiệc, bạn bè mỗi người một tay giúp chúng tôi dọn dẹp để chuyển nhà khỏi Trinity, sau 5 năm gắn bó. Một trang mới bắt đầu.