
Dành cho chị Thùy nhân dịp tròn 30 tuổi
“Nhà có mỗi hai chị em thôi, nên bọn con phải nhường nhịn nhau... rồi sau này mỗi đứa một nơi rồi lại viết thư cho nhau bảo: chị ơi bây giờ chị muốn gì em mua cho”. Bố mẹ vẫn thường nói với hai chị em khi hai đứa còn bé, mỗi khi hai đứa tranh dành hay đánh nhau. Sau này lớn rồi không đánh nhau hay cãi nhau nữa, bố mẹ lại hay bảo: “chị Thuỳ thiệt thòi từ bé, con phải thương chị”. Theo những gì bố mẹ kể thì chị Thùy sinh ra rất dễ thương, mặt xinh, mũi cao, mới đẻ ra đã nằm vắt tay lên trán ra chiều suy nghĩ. Nhưng hồi đấy nhà minh vẫn còn khó khăn, chị Thùy không chịu ăn, lại hay khóc đêm nên nuôi bao nhiêu cũng cứ như mất đi đâu, chị Thùy vẫn còi dí còi dị. Thêm nữa chị là con đầu nên bố mẹ không có nhiều kinh nghiệm. Có những đêm chị Thùy khóc cả đêm, bố mẹ và bà nội phải thay nhau bế, cứ tưởng chị quấy, không chịu ngủ nên cứ ru mãi, không ngờ là chị đói. Đến khi mới được 22 tháng tuổi, chi Thùy đã có em rồi. Hồi đấy nhà mình chuyển ra khu tập thể Thành Công rồi nên nhà cửa cũng rộng rãi hơn. Cuộc sống cũng dần khá lên, nhà bắt đầu có tủ lạnh và những thứ khác. Hồng Lê may mắn được ăn sữa bột bố mang từ Liên Xô về nên béo mập, đến nỗi mọi người hay gọi là “con bà hàng phở”. Mẹ bảo lúc đấy chị Thùy bé tí, ai hỏi em tên gì vẫn còn nói ngọng líu ngọng lô. Có em, sự quan tâm của bố mẹ chia làm hai, có khi chị Thùy nhận được phần ít hơn.
Chị Thùy chưa đầy hai tuổi đã phải làm một bà chị bất đắc dĩ của một cô em to gần bằng mình, lại bướng bỉnh và nhõng nhẽo. Cả nhà bây giờ vẫn còn nhắc chuyện Hồng Lê không chịu đi mẫu giáo, toàn viện cớ phải có bạn Vân Anh với bạn Hải Vân đi học thì mới đi. Hồi đấy chị Thùy 5 tuổi, Hồng Lê 3 tuổi, cả hai đi học ở trường mẫu giáo Thành Công. Hồng Lê nhất định đòi lên lớp học chung với chị Thùy làm các cô phải dẫn lên. Chơi ngoan được một lúc thì Hồng Lê nằng nặc đòi về, thế là chị Thùy phải dắt Hồng Lê về. Hồi đấy là thế, chứ bây giờ nghĩ lại cũng thấy hoảng, có phải vì chị Thùy có vẻ chững chạc hay không mà các cô giáo lại để cho một đứa 5 tuổi dắt đứa em 3 tuổi đi về nhà như thế. Lần khác tương tự, chị Thùy học lớp 3 dẫn Hồng Lê và bạn Bích Vân hồi đó học lớp 1 về nhà. Đi qua một bãi nước Hồng Lê không chịu lội qua, thế là chị Thùy phải bế qua. Còn nhớ hôm bố đi Liên Xô năm 89 hay 90 gì đó, lúc bố ở nhà thì mình tỏ ra rất người lớn không đòi theo, bố còn ít tiền trong túi, thế là rút ra cho hai chị em. Thế mà lúc mẹ đưa bố ra sân bay, Hồng Lê cũng nhõng nhẽo thế nào đấy, thế là chị Thùy lại đưa ra chợ chơi, hình như còn phải cõng Hồng Lê, sau đấy hai chị em ngồi trước cửa bưu điện Thành Công chơi một lúc. Rồi đến lượt mẹ cũng đi sang Liên Xô thăm bố, để hai chị em một đứa lớp 5 một đứa lớp 7 ở nhà với bà. Chị Thùy ra dáng cô chỉ cả, giúp bà mua gạo mua rau, bắt chước mẹ lập một quyển sổ ghi lại chi tiêu để về cho mẹ xem, chi li tính toán từng đồng, còn ghi lại cả tiền mua kem cho Hồng Lê nữa. Thậm chí lúc bố mẹ gửi thuốc về, chị Thùy cũng lo liệu gọi người vào mua đâu ra đấy. Lớn lên một chút chị Thùy lại hướng dẫn em học, chỉ bài cho em. Hồng Lê vốn ghét đan lát, những bài thủ công như lần phải đan cái mũ, Hồng Lê đưa về nhờ chị Thùy làm, xong đấy đi ngủ còn chị Thùy thì ngồi cặm cụi đan. Rồi chị Thùy vào đại học Ngoại Thương, Hồng Lê vào khoa Kiến Trúc của trường đại học Xây Dựng. Cơ hội đi nước ngoài đến, chị Thùy lại cặm cụi đi nộp hồ sơ cho em. Để rồi đến một ngày, Hồng Lê được học bổng sang Úc học đại học, cuộc đời sang một bước ngoặt lớn, một chân trời mới với biết bao nhiêu điều mới lạ, thực sự là công lớn của chị Thùy. Có bao nhiêu những kỉ niệm như thế, có đôi lúc thoảng qua trí nhớ như những thước phim đã xưa cũ, những hình ảnh không còn rõ nét, nhưng vẫn đủ để mình hiểu được những gì đã diễn ra, đã trôi đi vào quá khứ xa xôi, nhưng mãi vẫn tồn tại ở đâu đó sâu thẳm trong tâm hồn.
Người ta bảo bố mẹ sinh con trời sinh tính, hai chị em một nhà mà tính tình lại trái ngược hẳn nhau. Chị Thùy vui vẻ, hồn nhiên, xuề xòa bao nhiêu thì Hồng Lê lại càng trầm tính bấy nhiêu, lại thích ngăn nắp trật tự. Chị Thùy thì hay làm theo hứng, còn Hồng Lê làm việc gì cũng phải theo kế hoạch bài bản. Chị Thùy không hay đòi hỏi nhiều, còn Hồng Lê thì khá cầu kì. Chính những cái khác nhau ấy đã nảy sinh ra không biết bao nhiêu những cuộc khẩu chiến nảy lửa, đôi khi kết thúc bằng những trận chiến chân tay theo kiểu con gái. Hai đứa lớn rồi, nhưng cũng vẫn nhiều khi bất đồng quan điểm, chỉ có điều càng lớn thì càng cố gắng đặt mình vào vị trí chị Thùy để không tranh cãi căng thẳng nữa.
Chị Thùy càng lớn càng xinh, đặc biệt là từ hồi cuối cấp hai và những năm học cấp 3. Chị Thùy có mái tóc dài, đen và dày, tết thành 2 bím. Mũi chị Thùy cao, miệng cười thật tươi, khi nào cười thì mắt nhắm tít lại. Hồi đấy Hà Nội rộ lên phim “ Tiếng chim hót trong bụi mận gai”, mọi người bảo chị Thùy trông giống Meggie hồi còn bé. Chị Thùy học cũng rất nhanh, học chuyên toán cấp hai Giảng Võ, sau thi đỗ vào cả chuyên Amsterdam và chuyên Hóa đại học Tổng Hợp, rồi sau này vào trường Ngoại Thương. Hồi đấy mình thường ngấm ngầm so sánh, và thú thực là lúc nào cũng cảm thấy như mình luôn chạy đằng sau chị Thùy, cố gắng đuổi kịp cho bằng chị. Ai cũng khen chị Thùy xinh hơn, thông minh hơn Hồng Lê. Mọi người ai tiếp xúc với chị Thùy cũng quí chị Thùy hơn vì bản tính vui vẻ dễ gần của chị. Trẻ con thì đặc biệt quí chị Thùy, vì chị Thùy hay bế và nựng chúng nó, không như mình, chỉ thích dọa cho bọn trẻ con sợ thôi. Mình cứ ngấm ngầm vừa phục chị Thùy, vừa ghen tị và muốn được như chị, cũng vừa thương chị Thùy vì bố mẹ lúc nào cũng chiều mình hơn.
Lên cấp 3 và vào đại học, mỗi đứa một trường, mỗi đứa một sở thích, tính cách khác nhau, có những nhóm bạn của riêng mình, nên hai chị em không có điều kiện tâm sự nhiều, bây giờ xa nhau cũng đã gần 10 năm. Chị Thùy học xong đại học thì sang Nhật, xoay sở một mình vừa đi làm vừa đi học, so với mình thì chị vẫn vất vả hơn, vì cuộc sống ở Nhật không dễ dàng. Nhưng hình như càng ở xa nhau hơn thì càng thân hơn, nói chuyện cũng nhiều hơn. Năm nào hầu như cũng hẹn gặp nhau ở một nơi nào đó, như hồi ở Úc, Thái Lan, Singapore, và chuyến sang Nhật. Bạn bè của mình cũng thích chơi với chị Thùy. Qua năm tháng mình đã trưởng thành nhiều hơn, không trẻ con như ngày nào, đôi khi còn tư vấn được cho chị Thùy chuyện tình cảm. Nhưng có một cái tật không thể bỏ được là cứ về đến nhà, nói chuyện với bố mẹ, với chị Thùy, thì cái đứa trẻ con trong mình lại sống dậy, lại nhõng nhẽo, đòi hỏi, và cảm thấy thích thú vì được như vậy.
Bây giờ chị đã 30 tuổi, mừng cho chị vì chị đã có một gia đình hạnh phúc, một đứa con kháu khỉnh. Không về dự đám cưới của chị Thùy được, mình nhớ mình đã xúc động đến rưng rưng khi nhìn thấy ảnh cưới của chị Thùy. Sinh nhật chị Thùy, ngồi ở văn phòng tự nhiên lại muốn viết lại những kỉ niệm ngày xưa. Và càng viết, mình càng cảm thấy rằng một trong những điều may mắn và đẹp đẽ nhất mà cuộc đời đã mang đến cho mình, đó là “nhà có hai chị em”.
No comments:
Post a Comment