Nhiều và còn rất nhiều những mẩu chuyện khác mà mẹ muốn kể cho D&L nghe. Nhưng thôi chúng ta hãy quay về thực tế của ngày hôm nay. Sáng sớm nay mẹ Thái đã gọi điện sang nhà mẹ Oanh để hỏi thăm xem “cu Bi có về thăm nhà?”:); được biết mẹ con Thùy Phương đã về cả tuần nay và hôm nay cũng có nhà, thế là bà Thái đi chợ Trung Thu để tìm 1 món quà cho cháu Bi. Bà Thái muốn tặng cháu Bi 1 kỷ niệm lần đầu tiên đón Rằm Trung thu trong đời, đón nhận một cái gì đó truyền thống đậm đà bản sắc dân tộc và phù hợp với lứa tuổi của Bi. Hiện nay Bi đang tập trườn, Bi rất thích ngắm nhìn đồ vật với màu sắc sặc sỡ và thích nghe ngóng những âm thanh lạ tai. Bà Thái gõ thử nhiều loại trống và đã chọn mua 1 cái trống nhỏ có âm thanh hấp dẫn và tất nhiên là hàng VN rồi. Chiều tối nay bà Thái sẽ mang sang và sẽ cùng chơi với Bi để hướng dẫn cho cháu. Chắc là cu cậu sẽ rất thích đây!. Mai sau Bi lớn khôn có thể Bi vẫn giữ được cảm giác nào đó của hôm nay, và cũng có thể bà Thái sẽ kể lại và kể tiếp những câu truyện thần kỳ về tiếng trống VN cho Bi nghe. Bi ơi hãy lớn khôn, khỏe mạnh thông minh và thật ngoan nhé!
Friday, September 19, 2008
Kí sự Rằm Trung Thu
Đã rất lâu mẹ không viết thư tâm sự “mênh mông” với D&L; sớm nay nghe chương trình của Đài phát thanh tiếng nói VN nhân dịp Rằm Trung thu, mẹ đã rất xúc động. Cảm ơn Đài đã luôn luôn là nguồn nuôi dưỡng cuộc sống tinh thần của mọi người trong đó có mẹ. Mẹ đã hiểu biết thêm rất nhiều điều về tính truyền thống của ngày Lễ này, chẳng hạn như Giai điệu Trống quân được khởi xướng từ một trò chơi nhân ngày rằm từ thời Vua Quang Trung, trên đường đi đánh trận, để động viên và giảm bớt sự mệt nhọc căng thẳng cho binh lính, nhà Vua đã nghĩ ra một trò chơi hát đối đáp và lấy tiếng Trống trận (trống làm hiệu để tướng cầm quân điều khiển binh lính) cầm nhịp (tức là giữ nhịp điệu tương tự như gõ phách trong ca trù vậy); cứ như vậy qua năm tháng truyền tụng cho tới ngày nay Hát Trống quân đã có một bề dày lịch sử; rồi thì nguyên gốc của việc trông trăng là chiêm tinh về vận nước, sau đó là dự báo về thời tiết và ngày nay đã trở thành Lễ hội lớn nhất giành cho các cháu thiếu nhi. Sự đồng cảm giữa các thế hệ luôn luôn hiện hữu vì ai ai cũng đã-đang-hoặc sẽ là thiếu nhi. Với dòng suy nghĩ triền miên mẹ đã trở về quá khứ như trong mơ. Mẹ mơ thấy nhiều điều, trong đó mẹ thấy cuộc đón trăng vào Rằm Trung thu đầu tiên khi cả nhà ta dọn đến nhà mới; hồi đó sân thượng nhà mình mênh mông lộng gió, Dương cùng các bạn bắc thang lên tận sân thượng phía trên cùng để đón trăng phá cỗ, Dương mang theo cả đàn ghi ta, bố mẹ còn nhắc Dương cầm thêm điện thoại lên để tiện liên lạc khi cần thiết (cục máy kéo dài của điện thoại cố định trong nhà). Đêm đó không ồn ào náo nhiệt nhưng thật vui vẻ và nhiều kỷ niệm.
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment