Friday, September 19, 2008

Kí sự Rằm Trung Thu

Đã rất lâu mẹ không viết thư tâm sự “mênh mông” với D&L; sớm nay nghe chương trình của Đài phát thanh tiếng nói VN nhân dịp Rằm Trung thu, mẹ đã rất xúc động. Cảm ơn Đài đã luôn luôn là nguồn nuôi dưỡng cuộc sống tinh thần của mọi người trong đó có mẹ. Mẹ đã hiểu biết thêm rất nhiều điều về tính truyền thống của ngày Lễ này, chẳng hạn như Giai điệu Trống quân được khởi xướng từ một trò chơi nhân ngày rằm từ thời Vua Quang Trung, trên đường đi đánh trận, để động viên và giảm bớt sự mệt nhọc căng thẳng cho binh lính, nhà Vua đã nghĩ ra một trò chơi hát đối đáp và lấy tiếng Trống trận (trống làm hiệu để tướng cầm quân điều khiển binh lính) cầm nhịp (tức là giữ nhịp điệu tương tự như gõ phách trong ca trù vậy); cứ như vậy qua năm tháng truyền tụng cho tới ngày nay Hát Trống quân đã có một bề dày lịch sử; rồi thì nguyên gốc của việc trông trăng là chiêm tinh về vận nước, sau đó là dự báo về thời tiết và ngày nay đã trở thành Lễ hội lớn nhất giành cho các cháu thiếu nhi. Sự đồng cảm giữa các thế hệ luôn luôn hiện hữu vì ai ai cũng đã-đang-hoặc sẽ là thiếu nhi. Với dòng suy nghĩ triền miên mẹ đã trở về quá khứ như trong mơ. Mẹ mơ thấy nhiều điều, trong đó mẹ thấy cuộc đón trăng vào Rằm Trung thu đầu tiên khi cả nhà ta dọn đến nhà mới; hồi đó sân thượng nhà mình mênh mông lộng gió, Dương cùng các bạn bắc thang lên tận sân thượng phía trên cùng để đón trăng phá cỗ, Dương mang theo cả đàn ghi ta, bố mẹ còn nhắc Dương cầm thêm điện thoại lên để tiện liên lạc khi cần thiết (cục máy kéo dài của điện thoại cố định trong nhà). Đêm đó không ồn ào náo nhiệt nhưng thật vui vẻ và nhiều kỷ niệm.

Nhiều và còn rất nhiều những mẩu chuyện khác mà mẹ muốn kể cho D&L nghe. Nhưng thôi chúng ta hãy quay về thực tế của ngày hôm nay. Sáng sớm nay mẹ Thái đã gọi điện sang nhà mẹ Oanh để hỏi thăm xem “cu Bi có về thăm nhà?”:); được biết mẹ con Thùy Phương đã về cả tuần nay và hôm nay cũng có nhà, thế là bà Thái đi chợ Trung Thu để tìm 1 món quà cho cháu Bi. Bà Thái muốn tặng cháu Bi 1 kỷ niệm lần đầu tiên đón Rằm Trung thu trong đời, đón nhận một cái gì đó truyền thống đậm đà bản sắc dân tộc và phù hợp với lứa tuổi của Bi. Hiện nay Bi đang tập trườn, Bi rất thích ngắm nhìn đồ vật với màu sắc sặc sỡ và thích nghe ngóng những âm thanh lạ tai. Bà Thái gõ thử nhiều loại trống và đã chọn mua 1 cái trống nhỏ có âm thanh hấp dẫn và tất nhiên là hàng VN rồi. Chiều tối nay bà Thái sẽ mang sang và sẽ cùng chơi với Bi để hướng dẫn cho cháu. Chắc là cu cậu sẽ rất thích đây!. Mai sau Bi lớn khôn có thể Bi vẫn giữ được cảm giác nào đó của hôm nay, và cũng có thể bà Thái sẽ kể lại và kể tiếp những câu truyện thần kỳ về tiếng trống VN cho Bi nghe. Bi ơi hãy lớn khôn, khỏe mạnh thông minh và thật ngoan nhé!

Vài dòng ký sự về Rằm Trung thu ở nhà để các con cùng cảm nhận. Mẹ Thái.

Saturday, September 13, 2008

Trinity College - The Musical

Melbourne 12 Sept 2008

Như đã nói trong bài viết về Trinity, chúng tôi thực sự rất ngưỡng mộ các sinh viên ở Trinity bởi sự chuyên nghiệp của họ trong các hoạt động văn hóa nghệ thuật, bên cạnh việc học hành rất giỏi ở trường đại học.Vừa rồi, chúng tôi có đi xem một buổi nhạc kịch của Trinity với tựa đề :"The Producers". Đó là câu chuyện giữa một nhà sản xuất nhạc kịch đã qua thời hoàng kim tại Broadway (Max Bialystock) và một người kế toán căm ghét công việc của chính mình, và mơ ước trở thành một nhà sản xuất ở Broadway (Leo Bloom). Trong một phút xuất thần khi đang làm kế toán cho Max, Leo chợt nhận ra rằng một nhà sản xuất có thể kiếm được nhiều tiền hơn từ một vở nhạc kịch tồi tệ, thay vì một vở thành công. Lí thuyết của Leo là: một vở diễn tồi tệ, sau một buổi diễn sẽ không còn ai muốn đi xem, và người sản xuất sẽ bỏ hết những buổi diễn còn lại, và cầm số tiền đã được các nhà đầu tư bỏ ra để dàn dựng một số lượng buổi diễn nhất định, và chốn đi Rio (Brazil). Sau khi bỏ công việc kế toán, Leo cùng Max đã tìm ra một kịch bản (của Franz Liebkind, một người coi Hitler là thần tượng) được xem là tồi tệ, và dàn dựng một buổi diễn “Springtime for Hitler” (mùa xuân cho Hitler). Không ngờ buổi diễn lại rất thành công (một phần vì những yếu tố hài hước: ví dụ như người đóng Hitler bị gãy chân, và người thay thế đã mang lên sân khấu một hình ảnh Hitler đồng tính). Max bị bắt, Leo được thuyết phục bởi người yêu, trốn sang Brazil. Tuy vậy, với tình cảm gắn bó với Max, Leo quay trở về, trả lại tiền và chịu án tù 5 năm với Max trong nhà tù nổi tiếng Sing Sing. Sau khi ra tù, Leo&Max đã lien tiếp dựng và sản xuất được những vở diễn rất thành công tại Broadway. Nói chung, đó là một vở nhạc kịch rất có ý nghĩa.

Chúng tôi không thể nói hết những chi tiết rất hay, rất hài hước được thực hiện một cách rất chuyên nghiệp của học sinh Trinity, dàn nhạc tuyệt vời cũng do học sinh Trinity đảm nhận. Những bài hát thật tuyệt vời, với những giọng ca thực sự đi vào lòng người, những khuôn mặt thật biểu cảm trong diễn xuất. Tính chuyên nghiệp, đó là điểm rất đáng học tập. Họ diễn say sưa, diễn hết mình, bất kể là ai với vai trò nào trong vở diễn. Phần lớn các diễn viên là sinh viên học về khoa học, công nghệ, kinh tế, y học và luật. Ý tôi muốn nói ở đây là sự cân bằng giữa học tập và sự phát triển khả năng nghệ thuật của sinh viên Trinity, rất ấn tượng.


Grace Davenport là người sản xuất vở nhạc kịch, cô đã nhờ tôi chụp ảnh cho buổi diễn, và tôi rất tự hào đã góp một phần nhỏ để lưu lại những giây phút thật đẹp của họ trên sân khấu. Và sau đây là một số bức ảnh trong buổi diễn (technical info: ảnh được chụp trong điều kiện tối và không dùng flash, shutter = 1/80, f3.5, ISO = 1600, WB temp = 4200K)











Friday, September 5, 2008

Mùa xuân Melbourne
Melbourne 06 Sept 08


Mùa xuân đã gửi những sứ giả đầu tiên của mình đến Melbourne: hoa đào, hoa mận, rồi hoa mơ, hoa nở khắp nơi, rộn ràng như đi hội. Trên những cành cây tưởng chừng không sống nổi và đã khô héo sau một mùa đông lạnh lẽo, những bông hoa màu hồng nhạt, màu trắng như chợt bừng tỉnh sau một giấc ngủ dài. Đến rồi đây , đến rồi, đây là thời của chúng tôi, của chúng tôi ông mùa đông ạ, hẹn ông vào năm sau nhé, những bông hoa như đang reo lên trên nền trời xanh và trong, tràn ngập hơi ấm của mùa xuân. Những chú ong cũng có vẻ như đỡ buồn ngủ hơn, bay vo ve bên cạnh những bông hoa, thỉnh thoáng ghé vào chơi, nói tào lao vài câu rồi lại bay đi. Mùa xuân mà, phải đến thăm mỗi nhà một chút chứ, ong ta nhủ thầm như vậy.