Đã lâu lắm rồi, chúng tôi không mời bạn bè đến nhà ăn tối. Lí do khá đơn giản, bận quá. Mà quả là bận thật, Hồng Lê vừa đi làm lại vừa đi học, Dương thì vừa đi làm lại vừa đi chơi ;), thời gian lúc nào cũng như đuổi sau lưng. Nhân dịp Hồng Lê vừa thi xong một môn, chúng tôi quyết định hâm nóng lại truyền thống đã được hình thành và lưu giữ trong nhiều năm qua: mời bạn bè đến nhà ăn tối. Khách mời có nhà anh chị Hà Tuấn (cùng với cháu Tommy và Chelsea), nhà chị Lệ Anh (cùng với bác và cháu Na), nhà chị Thơ Rowan (cùng với hai bác và cháu Ryan). Thực ra chúng tôi muốn mời bạn đến đông hơn, nhưng nhà hơi nhỏ, nên đành phải hẹn các bạn khác vào một dịp khác, hãy thông cảm cho chúng tôi.
Chúng tôi đi chợ Footscray vào chiều thứ sáu. Tối về ướp chân gà để hôm sau làm món chân gà nướng. Sáng thứ bảy, Dương có nhiệm vụ rửa tất cả các loại rau, luộc bún và rán bánh phồng tôm (cái này cho các cháu là chủ yếu). Hồng Lê chuẩn bị các thứ để nấu bún bò Huế, gỏi quấn và salad dưa chuột để ăn với chân gà. Sở dĩ phải chuẩn bị từ sáng, vì buổi chiều thứ bảy Dương phải đi đá bóng với các bạn (hêhê, phải gọi là đá bóng với các em và các cháu thì đúng hơn, bây giờ ra sân bóng được xếp vào loại bô lão). Việc đá bóng này có thể ví với hiện tượng nghiện ma túy hoặc một cái gì đó tương tự, không đi người cứ nao nao, không chịu được ;).
Đường về nhà như xa vạn dặm. Chao ơi là ô tô, nhích từng tí một. Chỉ lo không kịp về nhà trước 6.30 tối. May quá, cuối cùng về đến nhà lúc 6.28, không thể tốt hơn được nữa. Như thường lệ, Dương kết thúc màn tắm rửa và gội đầu trong 2 phút 30 giây ;) chuẩn bị ra mở cửa cho mọi người. Sau đấy mọi người bắt đầu lục tục đến. Căn nhà nhỏ của chúng tôi bỗng chốc trở nên rất rất nhỏ ;), không khí trở nên hết sức sôi động, tiếng cười tiếng nói râm ran. Bữa ăn tối bắt đầu bằng món chân gà nướng được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt. Lại nhớ chân gà nướng ở Trịnh Hoài Đức với khu Kim Liên. Tiếp theo là món gỏi cuốn với tương, Hồng Lê làm theo kiểu của Đà Nẵng, học của em Nguyên ở cùng nhà hồi ở Singapore. Sau gỏi cuốn là bún bò Huế. Sau cùng, mọi người tráng miệng bằng món bánh ngọt của chị Lệ Anh mang tới (Black Forrest ?), rất hấp dẫn. Cháu Tommy với cháu Na thì nhìn chiếc bánh rất chăm chú, đến nỗi chú Dương chỉ sợ để thêm một chút nữa là lớp chocolate bên trên chảy ra dưới ánh mắt của các cháu mất ;). Cháu Ryan nhà Thơ Rowan với Chelsea nhà Tuấn Hà thì chưa biết thèm ăn bánh, nên có vẻ rất coi thường đồ ngọt ;)
Sau chương trình ăn uống là chương trình âm nhạc. Tiết mục duy nhất Dương chuẩn bị là bài “Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa đông bắc se lòng…”, chuyển từ guitar sang piano. Tôi nhớ lần đầu tiên hát bài hát này với anh Kiên (nhà chị Diệu) tại Melbourne, khi những nốt nhạc đầu tiên cất lên, tôi biết là mình đang sống cùng với những dòng nhạc ấy, đang thở những hơi thở tiếc nuối về quá khứ, những hoài niệm về một thời đã đi qua của người nhạc sĩ nào đó mà tôi không biết tên, đã sáng tác ra bài hát này. Nhưng hóa ra chương trình ca nhạc lại dài hơn dự định. Chị Lệ Anh đánh một bản nhạc cổ điển trữ tình rất hay : ”The Maiden’s Prayer” của Tekla Badarzewska. Cháu Na muốn ngồi đánh đàn với mẹ, bà bế ra, thế là khóc, dỗ mãi mới nín. Mà cháu Na ngồi đánh đàn piano cả hai tay, trông rất chuyên nghiệp, mẹ Lệ Anh sau này chắc chắn là cho bé Na đi học đàn piano rồi. Sau piano, mọi người chuyển sang phần guitar và hát. Có nhiều bài mọi người cùng hát, những bài hát Việt Nam, không khí hay không thể tả được, cảm giác lâng lâng như đang uống rượu. Cháu Chelsea nhà Tuấn Hà ngồi nghe nhạc say sưa (cô Lê đã thu lại được những khoảnh khắc rất đẹp ấy). Đấy, bạn bè là thế đấy, những gì mà bạn bè có thể mang đến cho nhau, cuộc sống trở nên đẹp hơn, và có ý nghĩa hơn biết bao nhiêu. Cảm ơn các bạn của chúng tôi, những người đã làm cho cuộc sống của chúng tôi tiến đến gần hơn cuộc sống theo nghĩa đúng của nó, không chỉ thuần túy là sự tồn tại về mặt sinh học. Vâng, một lần nữa xin cảm ơn các bạn.

Giờ đây tuy không phải là lúc để nói lời tạm biệt, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ muốn viết lại những dòng thơ tôi đã viết 7 năm về trước, khi sắp chia tay những người bạn thời đại học ở Melbourne. Cái tôi muốn nói ở đây không phải là sự chia tay, chỉ đơn giản thôi, tôi muốn bạn bè chúng ta mãi mãi chân thành, và sẽ là ngọn lửa sưởi ấm lòng của mỗi người trong chúng ta trên chặng đường dài của cuộc đời.
Chẳng ai muốn nói lời chia tay
Nhưng phượng vẫn cứ tàn, ve ngừng tiếng hát.
Những đóa sen cuối cùng hương thơm ngát
Cất lời chào tạm biệt mùa hè
Bạn thân yêu ơi bạn có lắng nghe
Tự đáy sâu tiếng lòng mình thổn thức
Trái tim đau khẽ rung trong lồng ngực
Phút chia tay sắp đến mất rồi
Và bạn đường bạn, tôi lại đường tôi
Chúng ta ra đi mỗi người mỗi ngả
Hoàng hôn tím sắc màu li biệt quá
Biết khi nào mình mới lại gặp nhau
Nhưng thời gian chẳng xóa nổi được đâu
Kỉ niệm đẹp một thời như không thực
Bạn bè bên nhau vui tưởng chừng tới mức
Giọt sương nào làm nhòe mắt bạn tôi
Có nghĩa gì đâu hai tiếng chia phôi
Khi ta luôn nghĩ về nhau, về một thời để nhớ
Kỉ niệm đẹp ngọn lửa hồng rạng rỡ
Sưởi ấm lòng ta trên khắp nẻo đường đời.
Chúng tôi đi chợ Footscray vào chiều thứ sáu. Tối về ướp chân gà để hôm sau làm món chân gà nướng. Sáng thứ bảy, Dương có nhiệm vụ rửa tất cả các loại rau, luộc bún và rán bánh phồng tôm (cái này cho các cháu là chủ yếu). Hồng Lê chuẩn bị các thứ để nấu bún bò Huế, gỏi quấn và salad dưa chuột để ăn với chân gà. Sở dĩ phải chuẩn bị từ sáng, vì buổi chiều thứ bảy Dương phải đi đá bóng với các bạn (hêhê, phải gọi là đá bóng với các em và các cháu thì đúng hơn, bây giờ ra sân bóng được xếp vào loại bô lão). Việc đá bóng này có thể ví với hiện tượng nghiện ma túy hoặc một cái gì đó tương tự, không đi người cứ nao nao, không chịu được ;).
Đường về nhà như xa vạn dặm. Chao ơi là ô tô, nhích từng tí một. Chỉ lo không kịp về nhà trước 6.30 tối. May quá, cuối cùng về đến nhà lúc 6.28, không thể tốt hơn được nữa. Như thường lệ, Dương kết thúc màn tắm rửa và gội đầu trong 2 phút 30 giây ;) chuẩn bị ra mở cửa cho mọi người. Sau đấy mọi người bắt đầu lục tục đến. Căn nhà nhỏ của chúng tôi bỗng chốc trở nên rất rất nhỏ ;), không khí trở nên hết sức sôi động, tiếng cười tiếng nói râm ran. Bữa ăn tối bắt đầu bằng món chân gà nướng được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt. Lại nhớ chân gà nướng ở Trịnh Hoài Đức với khu Kim Liên. Tiếp theo là món gỏi cuốn với tương, Hồng Lê làm theo kiểu của Đà Nẵng, học của em Nguyên ở cùng nhà hồi ở Singapore. Sau gỏi cuốn là bún bò Huế. Sau cùng, mọi người tráng miệng bằng món bánh ngọt của chị Lệ Anh mang tới (Black Forrest ?), rất hấp dẫn. Cháu Tommy với cháu Na thì nhìn chiếc bánh rất chăm chú, đến nỗi chú Dương chỉ sợ để thêm một chút nữa là lớp chocolate bên trên chảy ra dưới ánh mắt của các cháu mất ;). Cháu Ryan nhà Thơ Rowan với Chelsea nhà Tuấn Hà thì chưa biết thèm ăn bánh, nên có vẻ rất coi thường đồ ngọt ;)
Giờ đây tuy không phải là lúc để nói lời tạm biệt, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ muốn viết lại những dòng thơ tôi đã viết 7 năm về trước, khi sắp chia tay những người bạn thời đại học ở Melbourne. Cái tôi muốn nói ở đây không phải là sự chia tay, chỉ đơn giản thôi, tôi muốn bạn bè chúng ta mãi mãi chân thành, và sẽ là ngọn lửa sưởi ấm lòng của mỗi người trong chúng ta trên chặng đường dài của cuộc đời.
Chẳng ai muốn nói lời chia tay
Nhưng phượng vẫn cứ tàn, ve ngừng tiếng hát.
Những đóa sen cuối cùng hương thơm ngát
Cất lời chào tạm biệt mùa hè
Bạn thân yêu ơi bạn có lắng nghe
Tự đáy sâu tiếng lòng mình thổn thức
Trái tim đau khẽ rung trong lồng ngực
Phút chia tay sắp đến mất rồi
Và bạn đường bạn, tôi lại đường tôi
Chúng ta ra đi mỗi người mỗi ngả
Hoàng hôn tím sắc màu li biệt quá
Biết khi nào mình mới lại gặp nhau
Nhưng thời gian chẳng xóa nổi được đâu
Kỉ niệm đẹp một thời như không thực
Bạn bè bên nhau vui tưởng chừng tới mức
Giọt sương nào làm nhòe mắt bạn tôi
Có nghĩa gì đâu hai tiếng chia phôi
Khi ta luôn nghĩ về nhau, về một thời để nhớ
Kỉ niệm đẹp ngọn lửa hồng rạng rỡ
Sưởi ấm lòng ta trên khắp nẻo đường đời.
5 comments:
Dung la mot get-together rat vui. Welldone host Duongle!
Thoi chet roi, cu moi lan gap gap em Duong va em Le chi va moi nguoi lai phat hien ra doi vo chong nay co nhieu tai qua. Kham phuc, kham phuc. Phai noi hom qua that la tuyet voi va dang nho, chua bao gio ma lai vua duoc an ngon va lai con duong thuong thuc nhac song nua, dung la La vie est belle!. Hy vong sau nay se con co nhieu buoi nhu the nay nua.
Nhà cháu Na cảm ơn cô chú vì buổi tối rất vui nhé! Bà cháu khen món nào của cô chú cũng ngon, mẹ cháu thì rất thích món gỏi cuốn. Tiết mục hát cũng rất là vui nữa, tiếc là lúc cuối chú Dương mệt không đệm được nữa chứ tinh thần hát hò của mọi người vẫn rất là cao :). Mà chú Dương chuyển bài hát của Phú Quang sang piano rất là chuyên nghiệp nhé :), phải rất gifted thì mới làm như vậy được.
Cảm ơn cô chú nhé!
Nhà cháu Na cảm ơn cô chú vì buổi tối rất vui nhé! Bà cháu khen món nào của cô chú cũng ngon, mẹ cháu thì rất thích món gỏi cuốn. Tiết mục hát cũng rất là vui nữa, tiếc là lúc cuối chú Dương mệt không đệm được nữa chứ tinh thần hát hò của mọi người vẫn rất là cao :). Mà chú Dương chuyển bài hát của Phú Quang sang piano rất là chuyên nghiệp nhé :), phải rất gifted thì mới làm như vậy được.
Cảm ơn cô chú nhé!
Cam on tat ca moi nguoi da den choi, va da tao nen mot buoi toi that am cung.
Post a Comment