Sunday, July 20, 2008

Một buổi tối đáng nhớ

Melbourne 19 July 2008
Đã lâu lắm rồi, chúng tôi không mời bạn bè đến nhà ăn tối. Lí do khá đơn giản, bận quá. Mà quả là bận thật, Hồng Lê vừa đi làm lại vừa đi học, Dương thì vừa đi làm lại vừa đi chơi ;), thời gian lúc nào cũng như đuổi sau lưng. Nhân dịp Hồng Lê vừa thi xong một môn, chúng tôi quyết định hâm nóng lại truyền thống đã được hình thành và lưu giữ trong nhiều năm qua: mời bạn bè đến nhà ăn tối. Khách mời có nhà anh chị Hà Tuấn (cùng với cháu Tommy và Chelsea), nhà chị Lệ Anh (cùng với bác và cháu Na), nhà chị Thơ Rowan (cùng với hai bác và cháu Ryan). Thực ra chúng tôi muốn mời bạn đến đông hơn, nhưng nhà hơi nhỏ, nên đành phải hẹn các bạn khác vào một dịp khác, hãy thông cảm cho chúng tôi.

Chúng tôi đi chợ Footscray vào chiều thứ sáu. Tối về ướp chân gà để hôm sau làm món chân gà nướng. Sáng thứ bảy, Dương có nhiệm vụ rửa tất cả các loại rau, luộc bún và rán bánh phồng tôm (cái này cho các cháu là chủ yếu). Hồng Lê chuẩn bị các thứ để nấu bún bò Huế, gỏi quấn và salad dưa chuột để ăn với chân gà. Sở dĩ phải chuẩn bị từ sáng, vì buổi chiều thứ bảy Dương phải đi đá bóng với các bạn (hêhê, phải gọi là đá bóng với các em và các cháu thì đúng hơn, bây giờ ra sân bóng được xếp vào loại bô lão). Việc đá bóng này có thể ví với hiện tượng nghiện ma túy hoặc một cái gì đó tương tự, không đi người cứ nao nao, không chịu được ;).

Đường về nhà như xa vạn dặm. Chao ơi là ô tô, nhích từng tí một. Chỉ lo không kịp về nhà trước 6.30 tối. May quá, cuối cùng về đến nhà lúc 6.28, không thể tốt hơn được nữa. Như thường lệ, Dương kết thúc màn tắm rửa và gội đầu trong 2 phút 30 giây ;) chuẩn bị ra mở cửa cho mọi người. Sau đấy mọi người bắt đầu lục tục đến. Căn nhà nhỏ của chúng tôi bỗng chốc trở nên rất rất nhỏ ;), không khí trở nên hết sức sôi động, tiếng cười tiếng nói râm ran. Bữa ăn tối bắt đầu bằng món chân gà nướng được mọi người hưởng ứng nhiệt liệt. Lại nhớ chân gà nướng ở Trịnh Hoài Đức với khu Kim Liên. Tiếp theo là món gỏi cuốn với tương, Hồng Lê làm theo kiểu của Đà Nẵng, học của em Nguyên ở cùng nhà hồi ở Singapore. Sau gỏi cuốn là bún bò Huế. Sau cùng, mọi người tráng miệng bằng món bánh ngọt của chị Lệ Anh mang tới (Black Forrest ?), rất hấp dẫn. Cháu Tommy với cháu Na thì nhìn chiếc bánh rất chăm chú, đến nỗi chú Dương chỉ sợ để thêm một chút nữa là lớp chocolate bên trên chảy ra dưới ánh mắt của các cháu mất ;). Cháu Ryan nhà Thơ Rowan với Chelsea nhà Tuấn Hà thì chưa biết thèm ăn bánh, nên có vẻ rất coi thường đồ ngọt ;)

Sau chương trình ăn uống là chương trình âm nhạc. Tiết mục duy nhất Dương chuẩn bị là bài “Dường như ai đi ngang cửa, gió mùa đông bắc se lòng…”, chuyển từ guitar sang piano. Tôi nhớ lần đầu tiên hát bài hát này với anh Kiên (nhà chị Diệu) tại Melbourne, khi những nốt nhạc đầu tiên cất lên, tôi biết là mình đang sống cùng với những dòng nhạc ấy, đang thở những hơi thở tiếc nuối về quá khứ, những hoài niệm về một thời đã đi qua của người nhạc sĩ nào đó mà tôi không biết tên, đã sáng tác ra bài hát này. Nhưng hóa ra chương trình ca nhạc lại dài hơn dự định. Chị Lệ Anh đánh một bản nhạc cổ điển trữ tình rất hay : ”The Maiden’s Prayer” của Tekla Badarzewska. Cháu Na muốn ngồi đánh đàn với mẹ, bà bế ra, thế là khóc, dỗ mãi mới nín. Mà cháu Na ngồi đánh đàn piano cả hai tay, trông rất chuyên nghiệp, mẹ Lệ Anh sau này chắc chắn là cho bé Na đi học đàn piano rồi. Sau piano, mọi người chuyển sang phần guitar và hát. Có nhiều bài mọi người cùng hát, những bài hát Việt Nam, không khí hay không thể tả được, cảm giác lâng lâng như đang uống rượu. Cháu Chelsea nhà Tuấn Hà ngồi nghe nhạc say sưa (cô Lê đã thu lại được những khoảnh khắc rất đẹp ấy). Đấy, bạn bè là thế đấy, những gì mà bạn bè có thể mang đến cho nhau, cuộc sống trở nên đẹp hơn, và có ý nghĩa hơn biết bao nhiêu. Cảm ơn các bạn của chúng tôi, những người đã làm cho cuộc sống của chúng tôi tiến đến gần hơn cuộc sống theo nghĩa đúng của nó, không chỉ thuần túy là sự tồn tại về mặt sinh học. Vâng, một lần nữa xin cảm ơn các bạn.


Giờ đây tuy không phải là lúc để nói lời tạm biệt, nhưng không hiểu sao tôi vẫn cứ muốn viết lại những dòng thơ tôi đã viết 7 năm về trước, khi sắp chia tay những người bạn thời đại học ở Melbourne. Cái tôi muốn nói ở đây không phải là sự chia tay, chỉ đơn giản thôi, tôi muốn bạn bè chúng ta mãi mãi chân thành, và sẽ là ngọn lửa sưởi ấm lòng của mỗi người trong chúng ta trên chặng đường dài của cuộc đời.

Chẳng ai muốn nói lời chia tay
Nhưng phượng vẫn cứ tàn, ve ngừng tiếng hát.
Những đóa sen cuối cùng hương thơm ngát
Cất lời chào tạm biệt mùa hè

Bạn thân yêu ơi bạn có lắng nghe
Tự đáy sâu tiếng lòng mình thổn thức
Trái tim đau khẽ rung trong lồng ngực
Phút chia tay sắp đến mất rồi

Và bạn đường bạn, tôi lại đường tôi
Chúng ta ra đi mỗi người mỗi ngả
Hoàng hôn tím sắc màu li biệt quá
Biết khi nào mình mới lại gặp nhau

Nhưng thời gian chẳng xóa nổi được đâu
Kỉ niệm đẹp một thời như không thực
Bạn bè bên nhau vui tưởng chừng tới mức
Giọt sương nào làm nhòe mắt bạn tôi

Có nghĩa gì đâu hai tiếng chia phôi
Khi ta luôn nghĩ về nhau, về một thời để nhớ
Kỉ niệm đẹp ngọn lửa hồng rạng rỡ
Sưởi ấm lòng ta trên khắp nẻo đường đời.




Friday, July 11, 2008

Trinity College

Trinity College – Chúng tôi đã từng đến, dừng chân và yêu quí nơi này
Melbourne 12/07/2008

Được thành lập vào năm 1872, Trinity College là College đầu tiên của trường đại học Melbourne. Gọi là college, nhưng Trinity College không phải là nơi đào tạo sinh viên. Sinh viên học tại đại học Melbounrne có thể đăng kí để được vào ở trong Trinity, với những điều kiện tương đối khắt khe: thành tích học tập xuất sắc, tham gia nhiều hoạt động xã hội, và có thể đóng góp vào đời sống văn hóa của trường (chơi một hoặc nhiều loại nhạc cụ, thể thao, kịch, tranh luận v…v).
Ban giám hiệu của Trinity (Lepper Building)


Bishop Building


Behan building

Khi mới vào trường, tôi đã cảm thấy rất khâm phục những học sinh ở đây, họ đạt được những kết quả học tập tốt, và có rất nhiều các tài năng khác. Về sau tôi được biết, nhiều gia đình có đến vài ba thế hệ cùng vào trường Trinity College, một dạng như truyền thống gia đình. Chính vì thế, nhiều gia đinh giàu có, và có học vấn, thường cho con vào trường từ thế hệ này sang thế hệ khác, và các học sinh Trinity College trong cùng một thế hệ tạo cho mình một mạng lưới bạn bè rất giỏi giang và thành đạt, một điều rất có ích trong tương lai.

Ngoài học sinh, Trinity College còn có một hệ thống giảng viên (tutors) chia làm hai loại: non-resident tutors là những người đến dạy them nhưng không ở trong trường, và resident tutors là những giảng viên được cung cấp nhà ở tại trường, nghĩa là ở cùng với sinh viên. Như đã nói ở trên, Trinity College không có chức năng đào tạo, những giảng viên được trường thuê để hỗ trợ thêm học sinh ở Trinity College nếu họ muốn củng cố và nâng cao những kiến thức học tại trường đại học (một dạng như gia sư). Với ngành kĩ thuật (Engineering), trường chỉ có một resident tutor. Khi tôi đang làm non-resident tutor, người resident tutor cho Engineering chuyển ra ngoài, thế là trường đề nghị phỏng vấn, và cuối cùng tôi được chấp nhận để trở thành resident tutor tại Trinity College, cho đến nay tôi vẫn luôn coi đó là một sự may mắn của số phận. Trách nhiệm của một resident tutors không dừng lại ở việc lên lớp (vào buổi tối), chúng tôi còn có trách nhiệm đảm bảo một môi trường sống và học tập thuận lợi cho sinh viên tại khu vực chúng tôi phụ trách (ở): ví dụ như giải quyết các vụ tranh chấp, nói chuyện với những sinh viên có vấn đề về học hành, hoặc là gặp khó khăn trong cuộc sống. Nhưng nhìn chung, sinh viên khá là tự lập, và cũng không có nhiều rắc rối lắm.
Sơ qua về cuộc sống trong Trinity College. Buổi sáng, những thức ăn đặc trưng của phương Tây được chuẩn bị sẵn trong phòng ăn: Cereal (bỏng ngũ cốc, ngô ….), sữa tươi, bánh mì bơ, nước hoa quả, trứng ốp lếp, thịt hun khói … và báo chí. Tất cả mọi người tự phục vụ. Sau đấy đến buổi tối, việc ăn uống có phức tạp hơn một chút. Những giáo viên và khách mời của trường (thường là những giáo sư được mời đến giảng dạy ở trường Melbounre University trong một thời gian, có rất nhiều người từng được đề cử giải Nobel) tập trung tại một phòng dành riêng cho thầy giáo, gọi là Senior Common Room. Tại đây, chúng tôi uống rượu và nói chuyện. Khi mọi thứ đã sẵn sàng trong phòng ăn, nghĩa là tất cả học sinh đã đến đầy đủ, chúng tôi đi thành một hàng vào phòng ăn, đi đầu thường là ông hiệu trưởng. Khi chúng tôi đi vào, học sinh đều phải đứng dậy chào. Cũng phải nói thêm là khi vào phòng ăn, mọi người đều phải mặc áo choàng đen (gown) giống như trong phim Harry Porter (giống như áo choàng mọi người mặc trong lễ trao bằng tốt nghiệp). Trường Trinity College nhìn chung là giữ truyền thống rất tốt. Sau khi đi qua chỗ học sinh đang đứng, chúng tôi bước lên vài bậc thang để lên High table (bàn cao), chỗ này cao hơn chỗ học sinh đang ngồi, để phân biệt giữa học sinh và thầy giáo. Trước khi ngồi xuống ăn, ông hiệu trưởng đọc một đoạn tiếng Latin: Benedictus, Benedicat per Jesum Christum Dominum Nostrum, Amen (Blessed is He and Blessed is this (food) through Jesus Christ Our Lord), đại ý là chúa trời ban phúc lành (thức ăn được ban phúc) thông qua Jesus.Nơi chúng tôi ăn có người phục vụ, có rượu vang, khai vị và tất cả những thứ liên quan. Trong bữa ăn, mọi người thường nói chuyện rất rôm rả. Sau khi ăn xong, chúng tôi đứng dậy, ông hiệu trưởng lại đọc một vài tiếng Latin nữa, sau đó mọi người lại quay trở về Senior Common Room để uống chè và café trước khi về nhà hoặc đi dạy học nếu có lớp.


Nhà ăn của Trinity (Dinning Hall)

Về giải trí, Trinity College có phòng xem phim, sân Tennis, phòng tập nhạc (với vô số piano), phòng tập kịch, sân cỏ có thể đá bóng được. Nói chung Trinity College là một trường tương đối giàu có, học phí để ở trong Trinity College vì thế cho nên cũng khá là cao (17,000 AUD cho khoảng 2 học kì, nghĩa là chỉ khoảng 28 tuần). Học sinh Trinity College có rất nhiều các hoạt động khác ngoài học hành (dù rằng họ học rất giỏi): đua thuyền, biểu diễn nhạc kịch, kịch nói, chơi thể thao. Trinity College có một dàn đồng ca nhà thờ được xếp vào loại xuất sắc tại Australia, từng đi trình diễn khắp nơi trên thế giới. Dàn đồng ca thường tập vào tối thư hai hàng tuần tại Nhà thờ của trường.

Nhà thờ của Trinity (Chapel)

Trinity có riêng một thư viện, có hàng nghìn đầu sách. Đây là nơi học bài lí tưởng, vì học ở nhà thường là rất buồn ngủ. Trong thư viện có chỗ để nối Internet vào laptop, rất tiện lợi. Thư viện mở cửa 24/24, nhưng chỉ học sinh ở Trinity mới vào được (có khóa cửa).

Một góc thư viện Trinity (Hồng Lê đang học)

Trong thời gian ở tại Trinity College, chúng tôi đã xây dựng được những tình bạn khá thân thiết, được thử thách qua hoàn cảnh và thời gian, mang lại cho chúng tôi rất nhiều thứ, kể cả về công việc lẫn tinh thần. Một trong những người bạn thân của chúng tôi, năm vừa rồi quay trở lại làm hiệu trưởng, ông tên là Campbell Bairstow. Ông là một người bạn tốt, ông đã mời tôi đến nhà ăn bữa trưa Giáng sinh khi tôi mới đang bước những bước đầu tiên ngỡ ngàng ở Trinity College. Chúng tôi rất trân trọng những người như Campbell. Mặc dù rất gắn bó với Trinity College, nhưng cũng đã đến lúc nói lời tạm biệt. Cảm ơn Trinity, nơi đã đem lại cho chúng tôi những khoảng thời gian thật đáng nhớ trong đời.